TIỀN... BẠC

By Trần Chiểu

TIỀN... BẠC

 

Linh Linh

Hà Nội ngàn năm

   
01:33 PM - Thứ năm 25/06/2009

 

Tiền bạc là phương tiện của người thông

 minh là mục đích của những kẻ ngu ngốc

 

Tiền vốn là vật đúc bằng kim loại (đồng kẽm nhôm nikel bạc hay in bằng giấy tổng hợp (giấy vải polime) do một ngân hàng Nhà nước phát hành dùng làm đơn vị tiền tệ của một quốc gia (hoặc như nhiều quốc gia thống nhất dùng chung một loại tiền như đồng Euro). Tiền được sinh ra nhờ sự phát triển của kinh tế xã hội loài người. Hơn 3.000 năm trước thời Hạ Vũ ở nước Trung Hoa người ta đã dùng vỏ sò như tiền để giao dịch. Từ đời nhà Chu thì xuất hiện những đồng tiền đúc thành hình con dao cái cuốc (giống như vật dụng cần trao đổi) rồi người ta làm những đồng hình tròn có lỗ để tiện xâu lại cho khỏi rơi. Một số vùng khác trên thế giới còn đẽo những viên đá to đục lỗ rồi chở đi mua bán đổi hàng tiêu dùng cần thiết như vật dụng lương thực da thú vũ khí... Cho đến thời đại điện tử tin học của thế kỷ XX tiền trở nên đa dạng hiện đại hơn không chỉ là xu giấy nữa mà là tài khoản ngân hàng chuyển khoản thẻ từ ATM nhưng dân ta vẫn khoái dùng tiền thật loạt xoạt trong túi hơn là tiền ảo trong miếng plastic. Lại có địa phương ở nước Anh muốn quay lại thời kỳ sơ khai bằng cách tính công điểm lao động lẫn cho nhau rồi đổi lấy đồ ăn thức uống vật dụng thông thường! Chính hiện tượng cá biệt này làm nảy sinh sự nghi ngờ về bản chất đông tiền ngoài giá trị tiêu dùng tích lũy ra liệu nó còn ý nghĩa gì khác đối với xã hội và con người không?

Bất kỳ việc to nhỏ lớn bé quan trọng hay tầm thường tâm lý hay sinh lý vật chất hay tinh thần nam hay nữ già hay trẻ nhất nhất phải liên quan đến tiền bởi đơn giản là không có cái đầu tiên thì không thể làm gì được và làm được nhiều thứ mà không thấy tiền đâu thì coi như công cốc. Chi tiết hơn một chút tiền bây giờ bao hàm nghĩa rộng rãi đa năng phong phú và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tiền là danh từ chung bao hàm cả: Vàng ngoại tệ séc tín phiếu cổ phiếu nhà đất ô tô… miễn là thứ đó có thể quy đổi ra tiền hoặc những thứ ấy có thể thay mặt tiền giải quyết được công việc. Bản chất kinh tế thương mại chỉ có một trái lại tính chất của tiền thì vô số. Từ những loại tiền sạch luôn được công khai thật lòng như tiền lương tiền thưởng tiền công tiền boa tiền thừa kế tiền trúng số cho đến tiền bẩn cần phải rửa như tiền cò mồi tiền môi giới tiền lót tay tiền phong bì tiền hối lộ tiền tham ô tiền máu... những loại tiền này vô cùng bí mật không rõ tông tích và tuyệt nhiên không chủ sở hữu nào khoe khoang nửa lời thậm chí còn thực hành tam không: Không nghe không thấy không biết! Có thể vì lý do trên mà có rất nhiều định nghĩa quan điểm khác nhau về tiền và sức mạnh của nó trong xã hội nhân văn.

Các tác gia triết gia nhân vật nổi tiếng nhận xét tiền bạc bằng trải nghiệm thực tế hoặc kết quả mà tiền mang lại cho đời sống con người. Shakespeare nói: Nếu tiền đi trước tất cả các con đường đều rộng mở Horace cho rằng: tiền bạc là đầy tớ tốt nhưng là ông chủ xấu; Franklin chua chát: Muốn biết giá trị của tiền bạc bạn hãy đi hỏi vay xem; Dante khẳng định: Kẻ nào tin rằng tiền bạc làm được mọi việc thì kẻ ấy dám làm mọi điều để có được tiền bạc; Bacon lại mỉa mai: Tiền bạc như đống phân chẳng ích lợi gì nếu không được vãi ra; Bourket thì triết lý: tiền bạc cũng như đàn bà muốn giữ được nó thì phải săn sóc bằng không nó sẽ đi tạo hạnh phúc cho kẻ khác; Dân gian cũng kết luận về giá trị của tiền bạc như nén bạc đâm toạc tờ giấy nên mới khuyên rằng: Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Thậm chí hội chứng yêu tiền thời kinh tế thị trường còn tâng bốc: Tiền là tiên là phật là sức bật tuổi trẻ là sức khỏe tuổi già là cái đà danh vọng là cái lọng che thân là cán cân công lý tiền là hết ý cuộc đời! Mỗi tờ giấy in hình hoa văn chìm nổi mà phức tạp quá bảo sai cũng đúng đúng cũng chưa chắc có khi vừa sai vừa đúng có vẻ ổn? Trên thực tế thì mọi suy nghĩ hành động xấu xa xảy ra trong xã hội chủ yếu là vì tiền nhưng khả năng ảnh hưởng của đồng tiền cũng chỉ có giới hạn tương đối.

Ví như Tiền có thể mua được ngôi nhà nhưng không tạo nên tổ ấm! Điều đó được thực tế chứng minh: Khi ở nhà tập thể chen chúc chật chội thì nhiều đại gia đình quây quần vui vẻ; khi có nhà cao cửa rộng thì mỗi người một phòng việc ai nấy làm gặp nhau theo giờ nên trở thành những con người độc lập; đến khi có càng nhiều tiền sắm vài ba nhà thì cái tổ ấm bị xé lẻ ra lạnh lẽo thậm chí chia ly tứ tán. Tiền mua được giường tốt nhưng không mua được giấc ngủ! Bây giờ người ta trở nên đa nghi hơn vì có nhiều mối lợi không dễ chia sẻ nhưng đôi khi cả tin quảng cáo: Giường êm chất lượng cao đem đến giấc ngủ ngon mà quên lời các cụ: ăn cơm với mắm nằm ngáy o o ăn cơm thịt bò đêm lo ngay ngáy vậy ăn thịt đặc sản thú rừng tôi chắc chắn sẽ càng mất ngủ vì vô số lý do.

Tiền mua được đồng hồ đắt giá nhưng không mua được thời gian! Chẳng cần bàn đến thời gian vàng bạc của các nhà kinh doanh người bình thường cũng không bao giờ lấy lại được quãng tuổi xuân đã qua điều này thể hiện rõ nhất ở các quý bà giàu có luôn phải đối mặt với kẻ thù lớn nhất này vì nó làm suy tàn nhan sắc với tốc độ ghê gớm. Tuy nhờ cậy nhiều vào các salon beauty thẩm mỹ viện mát xa dược liệu nhưng thành công lớn nhất vẫn là tự an ủi tâm lý.

More...

TỪ TRUNG DUNG NGŨ LUÂN ĐẾN THÁI CỰC TAM CƯƠNG TAM TÒNG

By Trần Chiểu

 

TỪ TRUNG DUNG NGŨ LUÂN ĐẾN THÁI CỰC TAM CƯƠNG TAM TÒNG

Thuở sinh thời Khổng Tử đi tự bắc chí nam tự đông chí tây thu thập tinh hoa của khắp thiên hạ mới đúc kết ra được cái thuyết Chính danh Định phận hòng ổn định được thiên hạ. Cái thuyết ấy lấy sự cân bằng (trung dung) và ổn định (định phận) làm trọng. Nhưng đến khi bị lợi dụng để "trị dân" thì sự cân bằng đã bị các giai cấp thống trị xoá bỏ hoàn toàn vì nó chẳng phục vụ gì cho mục đích cai trị của họ.

Trung dung Ngũ luân trong Nho giáo nguyên thuỷ của Khổng Tử:
- Quân minh thần trung (vua sáng suốt tôi trung thành)
- Phụ từ tử hiếu (cha hiền từ con hiếu thảo)
- Phu nghĩa phụ kính (chồng có nghĩa vợ kính trọng)
- Huynh lương đệ đễ (anh tốt em nhường)
- Bằng hữu hữu tín (bạn bè tin cậy nhau).

Thái cực Tam cương trong Nho giáo thời Tống Hán:
- Quân thần: "Quân xử thần tử thần bất tử bất trung" (Vua xử tôi chết tôi phải chết);
- Phụ thử: "Phụ xử tử vong tử bất vong bất hiếu" (Cha xử con chết con phải chết);
- Phu phụ: "Phu xướng phụ tùy" (Chồng nói ra vợ phải theo);

Thái cực Tam tòng áp đặt cho người phụ nữ:
- Tại gia tòng phụ: ở nhà phải theo cha
- Xuất giá tòng phu: lấy chồng phải theo chồng
- Phu tử tòng tử: chồng chết phải theo con.

 Nguồn CreatZy Notes

More...

ĐẦU NĂM ĐỌC KINH DỊCH

By Trần Chiểu

 

ĐẦU NĂM ĐỌC KINH DỊCH

 

 

Đăng bởi: Nguyễn Lân Dũng 2 tháng trước
 
Hiện nay có rất nhiều sách viết và dịch về Kinh Dịch. Các bạn trẻ lật vài trang xem qua thấy chưa hiểu gì cả vì vậy ít bạn chịu khó đọc kinh Dịch. Ngược lại có bạn đọc ít nhiều sách về Kinh Dịch lại chuyên đem chuyện này ra để loè bè bạn và dự đoán lung tung về số phận từng con người.

 

Thật ra Kinh Dịch là cái gì vậy?

 

Kinh Dịch có từ bao giờ đến nay vẫn chẳng ai hay bởi vì từ đời vua Phục Hy tương truyền đã bắt đầu có Kinh Dịch rồi mà ông vua huyền thoại này xuất hiện cách đây hàng nghìn năm hay hàng vạn năm thì hiện vẫn chưa có gì chứng minh được. Tri qua hàng nghìn năm không biết bao nhiêu vị thánh hiền đã bổ sung đã lý giải mở rộng đào sâu để cho Kinh Dịch trở thành một tác phẩm vừa lạ lùng vừa uyên thâm vừa mênh mông vừa cụ thể bao hàm muôn lý không gì không có đọc nhiều cũng được đọc ít cũng hay bởi vì chỉ đôi câu đã đủ làm thành một đạo lý rồi. Đời nhà Tống khi viết về Kinh Dịch học giả Trình Di đã phải thốt lên: “ Thánh nhân lo đời sau như thế có thể gọi là tột bậc”.

 

Không phải không có lý khi cụ Phan Bội Châu coi Kinh Dịch “Là nhân sinh quan và vũ trụ quan của nhân loại”. Cụ Phan cho rằng đúng như tinh thần Kinh Dịch: “Bình đẳng đại đồng là chân tính là hạnh phúc của nhân sinh” “Tinh thần có quy củ trật tự đạo đức là lẽ công bình của mỗi người”.

 

Những tư duy Khổng học như “Không sợ dân nghèo mà chỉ sợ phân chia không đều” (sách Luận ngữ) “Tính kế trăm năm không gì bằng trồng người” (sách Hán thư) …

 

Kể cũng lạ thật người xưa cho rằng: “Trong khoảng trời đất có gì? Chỉ hai chữ âm dương mà thôi”. Chẳng là nhân thì là nghĩa chẳng cứng là mềm chẳng thừa là thiếu chẳng nam là nữ chẳng trên là dưới chẳng trong là ngoài chẳng thịnh là suy chẳng nhiều là ít chẳng khen là chê chẳng tiến là lùi chẳng mặn là nhạt chẳng nhanh là chậm chẳng xấu là tốt chẳng to là nhỏ chẳng trước là sau chẳng rủi là may.

 

Hoá ra lâu nay ta quá say sưa với triết học Tây phương mà ít chú ý đến triết học Đông phương trong khi đó thì người dân thường tuy ít học nhưng lại thường tin tưởng và làm theo vô số những lời dạy của thánh hiền. Sự biến động ghê gớm của các nước phương Tây với đầy những mâu thuẫn nội sinh đồng thời với sự hưng thịnh đột xuất của không ít quốc gia châu Á kể cả sự phục hồi nhanh chóng sau khi xảy ra tình trạng khủng hoảng tài chính kinh tế…đã làm cho cả nhân loại không thể không chú ý nhiều hơn đến triết học Đông phương. Văn minh châu  Á trở nên hấp dẫn đối với hàng tỉ người dân bình thường ở phương Tây. Kinh Dịch là một trong những thần kỳ của triết học và văn minh Đông phương.

 

Trong hoạt động của con người rõ ràng là âm dương luôn luôn biến động song thường vẫn giữ được những sự tự điều chỉnh của cơ thể nếu không ắt hẳn sẽ sinh ra ốm đau bệnh tật.

 

Trong hoạt động xã hội cái thế của nó là Dịch cái lý của nó là Đạo cái dụng của nó là Thần âm dương khép ngỏ là Dịch một khép một ngỏ là Biến. Ở đời dương thường thừa âm thường thiếu chính vì không bằng nhau nên đã sinh và sẽ sinh muôn vàn biến đổi. Đạo trong gầm trời này chỉ là Thiện-ác nhưng cái thời cái cơ bản của mỗi lúc một khác không phải lúc nào cũng giống nhau. Phải hiểu rõ ràng các phép tu tề trị bình thì mới quản lý được xã hội.

 

Cổ nhân dạy rằng: “Bất học Dịch khả dĩ thức tạo hoá chi đoạn” (Không học Dịch làm gì rõ được đầu mối của tạo hoá). Ngược lại: “Dịch thông tắc vật lý tự thông” (Dịch mà thông thì sự lý trong vạn vật khắc thông).

 

Ngũ hành có Kim Mộc Thuỷ Hỏa Thổ.

Bát quái có Càn Đoài Ly Chấn Tốn Khảm Cấn Khôn.

Thiên can có Giáp ất Bính Đinh Mậu Kỷ Canh Tân Nhâm Quí.

Địa chi có Tí Sửu Dần Mão Thìn Tị Ngọ Mùi Thân Dởu Tuất Hợi.

Chu kỳ của cửu cung là 1 (Khảm) > 2 (Khôn) > 3 (Chấn) > 4 (Tốn) > 5 (Cấn) > 6 (Càn) > 7 (Đoài) > 8 (Cấn) > 9 (Ly) > 10 (Khảm).   

 

Ngày xưa cổ nhân ngẩng đầu lên quan sát bầu trời quan sát sự vận hành của mặt trời mặt trăng và các tinh tú cúi đầu xuống xem phép tắc dưới đất xem những sự thích nghi của muôn loài ngẫm nghĩ ngay về cơ thể mình và nhìn ra xa gần từ đó làm ra các quẻ để thông suốt đức thần minh để điều hoà cái tình của muôn vật.

 

Dịch bắt nguồn bằng các hình ảnh nói đúng hơn là các phù hiệu mỗi quẻ có ba hào gồm hào âm hào dương ba hào xếp thành ngôi dưới ngôi giữa ngôi trên (đối xứng với đất người và trời) quẻ đơn gọi là kinh quái quẻ kép gọi là biệt quái. Vì sao như vậy thì thượng cổ đã làm gì có văn tự. Bát quái thái cực hà đồ lạc thư… đều là hình ảnh.

 

Người xưa nói: “Đông tình vô đoan âm dương vô thủy” còn nói: “Vật phương sinh phương tử”. Có nghĩa là âm dương không có cái trước cái sau không có cái này sinh ra cái kia mọi vật đều vừa sinh vừa tử. Thực ra thì cũng không thể phân biệt rạch ròi âm dương sinh tử. Gọi là dương khi phần dương lấn át phần âm và ngược lai gọi là âm khi phần âm lấn át phần dương. Âm dương xen kẽ nhau và hàm chứa lẫn nhau. Âm dương lúc dày (thái) lúc mỏng (thiếu) cho nên mới có thiếu dương thái dương thiếu âm thái âm. Âm là bề trái dương là bề phải âm là bề lưng dương là bề bụng âm là vật chất bên ngoài dương là tinh thần bên trong âm thuộc về đất dương thuộc về trời âm nặng nên xuống đất dương nhẹ nên lên cao. Gọi là âm dương (chứ không gọi là dương âm) có cái lý của nó. Cái gì cũng từ dưới đi lên từ ngoài vào trong có phần tối mới nổi  được phần sáng.

 

Kinh dịch thật là thú vị nhưng cũng thật là khó. Đọc mãi không hiểu đừng vội lấy làm lạ. Đọc lại chỉ hiểu thêm một ít. Đọc thêm nữa lại hiểu nhiều hơn. Có nhiều sách kinh dịch nhưng theo thiển ý của tôi thì chỉ nên đọc nguyên bản Kinh dịch qua bản dịch của học giả cừ khôi Ngô Tất Tố. Đọc Kinh dịch qua sự giải thích của người khác mất hết cả sự thiêng liêng huyền bí vả lại đã chắc gì hiểu được đúng để giải thích cho người khác.

 

Chính vì vậy các bạn trẻ đừng đọc Kinh Dịch như đọc tiểu thuyết mà nên đọc dẫn từng đoạn đọc vào lúc yên tĩnh lúc tâm hồn êm thanh thoát. Chỉ đọc như vậy mới mong đạo lý lưu thông nghĩa tình bao quát. Khổng Tử đã bảo là phải “ học Dịch” ( chứ không phải là đọc Dịch) thật là chí lý!

 

Bạn đọc cứ đọc đi và thấy hiện dần vô số điều tâm đắc.

 

Hãy xem vài ví dụ:

 

Trong quẻ Kiều có lời Kinh: “ Thượng hạ vô thường phi vi tà dã tiến thoái vô hằng phi ly quần dã... ” (Lên xuống bất thường không làm điều xấu tiến lui không nhất định đừng xa rời quần chúng ... ).

 

Trong quẻ truân có lời Kinh: “ Tuy bàn hoàn chỉ hành chính dã. Di quí hạ tiện đại đắc dân dã ... ” (Tuy gian truân có chí sẽ làm nên là người hiền chịu dưới kẻ hèn nhưng rồi sẽ được dân tin...) .

 

Trong quẻ Mông có lời Kinh: “ Lợi dụng hình nhân   dĩ chính pháp dã...” ( dung quẻ phạt người để giữ nghiêm pháp luật).

 

Quẻ Nhu có lời Kinh: “ Nhu hữu phu quang ranh trinh cát lợi thiệp đại xuyên...” (Mềm mỏng nếu có lòng tin sẽ sáng láng hanh thông chính bền là tốt có lợi cho việc vượt sông lớn...).

 

Quẻ Tụng có lời Kinh: “Tụng nguyên cát dĩ trung chính dã...” (Trong thì nghe không lệch chính thì xét xử hợp tình...).

 

Nếu vừa “học Dịch” vừa học thêm chữ Hán trong lời Kinh thì càng ích lợi và thú vị thêm biết bao. Đừng quên rằng trong ngôn ngữ của nhân dân ta hiện nay có tới trên 60% số từ có nguồn gốc từ âm Hán. Nếu tính cũng đừng quên rằng trên thế giới cứ 6 người thì có tới gần hai người biết chữ Hán.

 

Thiết nghĩ trong thời buổi cái đúng cái sai còn lẫn lộn; người tốt người xấu chưa tường minh; khó chung khó riêng còn đầy rẫy; nên nhớ rằng cái gốc của dân ta thì mãi mãi là tốt đường lối đi lên đã được mở. Trong điều kiện như vậy mong sao mỗi bạn trẻ mỗi tuần có xếp chút thời gian để bình tâm đọc (đúng hơn  phải nói là học) Kinh Dịch. Nghe lời người xưa mà ngẫm đến chuyện ngày nay nghe lời thiện mà tránh điều ác nghe lời nhân mà làm điều nghĩa...

 

Cuộc đời sẽ đẹp thêm biết bao tâm hồn mỗi người sẽ rộng mở và sáng láng thêm biết bao quan hệ giữa người với người sẽ tốt lành hơn biết bao- bạn cứ kiên nhẫn đọc đi sẽ thấy đúng là như vậy đấy.

vnes.vn

More...

DANH NGÔN VỀ ĐÀN BÀ

By Trần Chiểu

DANH NGÔN VỀ ĐÀN BÀ

 

Đôi vợ chồng cũ Seo Tai Ji và Lee Ji Ah. Ảnh: SPN
Trong đàn bà tình bạn gần với tình yêu [Thomas Moore] Gió thay đổi chiều mỗi ngày người đàn bà thì thay đổi mỗi giây. [tục ngữ Tây Ban Nha] Khí giới của đàn bà là những giọt nước mắt. [Shakespeare] Đàn bà hoàn toàn thấy rõ rằng họ càng vâng lời bao nhiêu thì họ càng chỉ huy bấy nhiêu. [Jules Michelet] Khi chúng ta không theo hút được người đàn bà thì đừng đeo đuổi họ nữa. Người đàn bà chỉ bị chinh phục khi người đàn ông đủ sức hấp dẫn họ… Một khi họ thấy bị đeo đuổi họ sẽ từ khước. [Krassovsky] Đối với người đàn bà không được yêu là một tai họa; nhưng không được yêu nữa mới thực là một cái nhục. [Montesquieu] Nơi nào có người đàn bà đẹp thì nơi đó có người đàn ông thở dài. [Tục Ngữ HungGaRi] Người ta có thể quyến rũ người đàn bà bằng sự dối trá nhưng người ta chỉ có thể chinh phục được họ với tấm lòng thành thật. [Krassovsky] Im lặng là vật qúi gía hơn vàng nhưng trong tình yêu người đàn bà lại ghét cay ghét đắng. [P.] Khen tặng người đàn bà khác trước mặt người yêu là một sự sỉ nhục không thể tha thứ được. [Bà De Stael] Một nữa ưu sầu của phụ nữ sẽ không còn nếu họ có thể dằn lòng đừng nói những điều mà họ biết là vô ích. Hơn thế nữa những điều cần giải quyết thì họ lại không nói ra. [George Eliot] Ai có thể cai trị được một người đàn bà thì người ấy có thể cai trị được một nước. [Honoré De Balzac] Khi một người đàn bà hứa yêu anh anh không nên luôn luôn tin họ nhưng khi họ bảo không yêu anh. Ấy anh cũng không đáng tin họ nữa. [Edouard Bourdet]
 
Tiền bạc cũng như phụ nữ muốn giữ nó thì phải săn sóc nó một chút bằng không…. nó đi tạo hạnh phúc cho kẻ khác. [Edouart Bourdet] Ra đời trăm trận trăm thắng về nhà không thắng nổi người đàn bà. [Napoleon ler] Có hai loại đàn bà: một loại muốn chữa những sai lầm của người đàn ông còn loại kia muốn là một lỗi lầm. [Hỵ Sheridan] Hỡi ôi! Được người đàn bà yêu thì ai cũng biết là điều thích thú nhưng dễ sợ lắm. [Lord Byron] Phụ nữ làm cho cách xử thế ở đời được trau chuốt và khiến cho người ta chuộng sự lễ độ… Họ là thầy dạy chân chính về mỹ quan và là người khích lệ mọi sự hy sinh. Hiếm có người đàn ông nào yêu thương họ mà lại là người man rợ. [Gabriel Legouvé] Người đàn bà nào qúi trọng đạo đức của tâm hồn mình hơn sự thông minh và bóng sắc của mình là hạng người đứng trên đồng loại của mình. Kẻ nào qúi trọng bóng sắc của mình hơn tài đức của mình là hạng đàn bà tầm thường. Nhưng kẻ nào qúi trọng địa vị và giai cấp của mình hơn bóng sắc của mình là hạng người đàn bà đứng ngoài lề đồng loại của họ: họ không phải là người đàn bà. [Chamfort] Người đàn bà sẵn sàng tự nhận mình nói quấy khi họ nói phải hơn là khi họ nói quấy. [Jean Charles] Bí quyết hạnh phúc của người đàn bà là tự tin cái vui trong bổn phận. [Dr. Auton] Có một cách khen tặng người đàn bà mà họ thích nhất là nói xấu người đàn bà đối thủ của họ… Khen tặng người đàn bà mà đồng thời cũng khen tặng một người đàn bà khác thì sự khen tặng của mình thành vô gía trị… [Bà De Girardin] Không có người đàn bà nào mà không thích nghe người khác nói xấu kẻ thù của mình hơn là nói tốt cho chồng mình. [Bà De Marie Laure De Noailles] Người đàn bà mà thật thà là lúc họ thấy không cần thiết phải dùng đến sự dối trá vô ích. [Anatole France] Mê người đàn bà thì dễ yêu người đàn bà thì khó. [Marcel Aymé]

More...

GiÁC TÂM SUY NGẪM - 1

By Trần Chiểu

GIÁC TÂM SUY NGẪM -1

 
Đăng bởi: Thích Giác Tâm 5 ngày trước
Tổ quốc làm trọng ai cũng thấy như thế. Nhưng khái niệm tổ quốc thì mông lung xa vời vợi còn con chúng ta là máu thịt của chúng ta bên cạnh ta.

 Do vậy  mà tình của chúng ta dành cho con cháu nhiều hơn cụ thể hơn tổ quốc. Tất cả cho con vì con. Đôi khi vì tương lai con cháu ta làm những chuyện có phương hại đến tổ quốc nữa nhưng chúng ta vẫn đành làm ngơ. Đến một ngày nào đó tổ quốc lâm nguy chợt nhận ra thì đã muộn. Muốn giang sơn xã tắc này mãi mãi vững bền thì tình yêu tổ quốc phải lớn hơn tình dành cho con cháu.

----

Con chó khi bị thương tìm chỗ vắng ẩn nấp liếm vết thương và tịnh dưỡng cho vết thương mau lành. Còn con người khi bị tâm bệnh phần đông không chịu kịp để cho vết thương lành sẹo luôn bới móc cho lở lói thêm ra.

----

Cuồng tín tạo nên sức mạnh bởi thấy mình mạnh sinh ra ngạo nghễ. Chính từ sự ngạo nghễ xem thường mọi chuyện kết cục tự hủy diệt mình.

----

Do vậy những năm tháng ở cuộc đời này nếu có một chút duyên lành biết Phật gặp đạo như các vị mà không tiếp tục tu hành thì uổng phí một kiếp người. Không tu hành chuẩn bị cho cái chết khi chết làm sao an lành tái sinh cảnh giới tốt đẹp được.

----

Trái đất to rộng nhưng rồi có ngày ta cũng lại gặp nhau. Do vậy ta hãy chuẩn bị cho cách sống cái ngày tình cờ gặp lại nhau nhìn nhau mỉm cười được không ngỡ ngàng cúi mặt .

----

Có được đời sống  như thế  đã là hạnh phúc rồi còn gì. Nhưng rồi hạnh phúc thật mong manh mong manh như cánh bướm như sương buổi sớm như ánh chớp loè. Nếu không biết tu không tỉnh táo chánh niệm ta sụp hầm sụp bẫy trong tít tắt để rồi ân hận ngàn thu.  Thân người khó được nhưng chúng sinh yếu đuối giữ thân mình trọn vẹn đến tuổi già cũng khó lắm Đức Phật ơi !

----

Ngôi chùa là văn hoá gốc ngôi chùa còn là văn hoá còn văn hoá còn là góp phần làm cho đất nước phồn vinh vững bền mãi mãi.

----

Tham sân si của đàn con đã làm cho mẹ đất tổn thương trầm trọng. Mẹ đã trối trăn lại rằng mẹ không còn sống bao lâu nữa. Do vậy chúng ta hãy cùng nắm tay nhau tìm cách chữa trị cho mẹ cho dù có muộn màng. Chữa trị cho mẹ cũng có nghĩa là chữa trị cho chính chúng ta  (những người con)  bởi vì ta với mẹ là một.

 ----

Hãy luôn ý thức đến cái khoảnh khắc cái ngày ta từ giã trần gian này để nỗ lực tinh tấn tu học. Có phải tất cả: Danh vọng đắc thất bại thành khổ đau hạnh phúc khen chê đều hư ảo ? Biết tu tập biết chuẩn bị cho mình cái chết đẹp cái chết nhẹ nhàng siêu thoát đó là người đại trí.

 Thích Giác Tâm

More...

NHÂN NGÀY GIỖ TỔ VỀ THĂM ĐỀN HÙNG

By Trần Chiểu

  
 alt 

 

NHÂN NGÀY GIỖ TỔ
VỀ  THĂM ĐỀN HÙNG

 
Hùng Vương Thục Trưng Tiền Lý Ngô
Đinh Tiền Lê Lý Trần Hồ
Lê Sơ Mạc Lê (Trung hưng) Tây Sơn Nguyễn
Lịch sử Tiên Rồng.
(Lời mới của bài “London Bridge”)

 

PHẠM VŨ

 

Chúng ta ai cũng nhớ đến Quốc tổ Hùng Vương vương triều đầu tiên của Lịch sử Việt Nam theo như bài hát “Việt sử ca” kể trên – bài hát ngắn gọn tóm tắt tất cả 15 vương triều từ đời vua Hùng Vương cho đến đời Nguyễn (30-8-1945) – căn cứ theo Niên biểu Việt Nam của Vụ Bảo tồn bảo tàng Bộ Văn hóa Thông tin.

Nhân ngày Giỗ Tổ 10-3 âm lịch tôi ra Hà Nôi và cố gắng tranh thủ đi Phú Thọ ghé thăm Đền Hùng để hiểu biết về Đất Tổ và thế là tôi đã thu xếp vượt gần 90km để đến với Đền Hùng. Nhờ một người anh họ ở Hà Nội nhận làm hướng dẫn viên cho chú em từ phương Nam lơ ngớ là tôi mới khỏi ‘lạc điệu’ trong cuộc hành hương về với Đất Tổ lần này.

Từ  khu mộ Làng Cả qua cầu Bạch Hạc đã thấy một vùng núi non hùng vĩ mà theo lời của người anh đó là núi Hùng núi Văn và núi Trọc. Riêng Đền Hùng được xây dựng trên ngọn núi Nghĩa Lĩnh của đất Phong Châu xưa (hiện nay thuộc xã Hy Cương huyện Lâm Thao tỉnh Phú Thọ). Núi Nghĩa Lĩnh cao 175m thuộc thôn Cổ Tích (xã Hy Cương). Tại đây các đền thờ lăng miếu nhắc nhở sự tích các vua Hùng và giải thích nguồn cội dân tộc Việt Nam. Nơi đây theo truyền thuyết còn có 99 ngọn đồi hóa thân của 99 con voi có nghĩa phủ phục chầu về núi Tổ. Nghĩa Lĩnh còn là nơi các vua Hùng chọn làm nơi tế Trời đất Linh thần và các vị Tiên Tổ. Toàn bộ khu di tích gồm 4 đền 1 chùa và 1 lăng hài hòa trong phong cảnh thiên nhiên có địa thế cao rất đẹp mắt.

Cồng Đền Hùng nằm ở phía tây của chân núi xây theo kiểu tam quan hai tầng góc mái uốn cong. Bờ nóc có  “Lưỡng long chầu nhật” cửa chính giữa cao rộng với 4 chữ Hán phía trên cổng viết theo lối chữ chân đại tự là: “Cao sơn cảnh hành” (Lên núi cao nhìn xa rộng) và các câu đối viết dọc theo bốn thân cột. Từ cổng Đền khách muốn lên Đền Hạ phải vượt qua 255 bậc đá. Tương truyền nơi đây Mẹ Âu Cơ đã sinh ra bọc trăm trứng nở trăm con . Dâng hương ở chùa Thiên Quang xong anh họ dẫn tôi đến nơi thờ hai vị Công chúa nổi danh tài sắc con của vua Hùng Vương thứ 18 là Tiên Dung và Ngọc Hoa anh giải thích: Đây gọi là Giếng Ngọc là ‘tấm gương soi’ mà ngày xưa hai nàng Công chúa thường soi vào để vấn khăn chải tóc mỗi khi cần ra ngoài!  Hãy ngồi mà thưởng lãm phong cảnh nghỉ chân chuẩn bị leo thêm 168 bậc đá nữa để viếng Đền Trung thăm nơi hội họp và làm việc của các vua Hùng thời xưa.

Ở đền Giếng không khí đã khác xa với không khí  ở cổng Đền. Gió thoảng nhẹ nhưng mát lạnh. Tôi dường như lạc vào cái không khí trầm lắng xa xưa suy nghĩ miên man về một thời kỳ dựng nước của Cha ông ta xưa…

Cột  Đá Thề Giếng Ngọc hạt Lúa thần và cây Thiên tuế theo Ban quản lý khu di tích lịch sử Đền Hùng đó là những “linh vật” của Khu di tích. Chỉ cây Thiên tuế được chống đỡ bằng cột và giá sắt anh tôi nói vui:’Cụ cũng đã gần 800 tuổi rồi đấy’ bỗng nhiên tôi muốn chắp tay xá ‘Cụ’ trước khi giã từ để lên viếng Đền Trung.

Chưa kịp ngắm nghía hết các ‘phòng họp’ của các vua Hùng anh tôi đã đưa tay xem đồng hồ và thúc giục nhanh lên Đền Thượng nơi có lăng vua Hùng tượng trưng cho mộ Tổ. Vậy là chúng tôi hì hục để đến với Đền Thượng.

Đây là nơi mà ngày xưa các vua Hùng đã dùng làm nơi tế lễ Trời Đất Thần Núi và Thần Lúa. Trong Đền có bức hoành phi lớn đề 4 đại tự: “Nam quốc Sơn hà”. Trước Đền có một cột đá lớn ám đen khói hương. Đây là cột Đá Thề mà theo truyền thuyết là do vua Thục An Dương Vương dựng lên nguyện đời đời nối dõi cơ nghiệp các vua Hùng để lại.

Trước Lăng vua Hùng tôi cùng người anh nghiêm trang kính cẩn dâng hương và cầu nguyện. Buổi trưa im ắng trước phong cảnh hữu tình nên thơ trang trọng thiêng liêng tâm hồn tôi cảm thấy lâng lâng khó tả…

Không còn nhiều thời gian để ngắm cảnh và thả hồn mình theo những áng mây bay về phía Ngã ba Hạc nơi sông Lô đổ nước vào sông Hồng nơi các dãy núi Tam Đảo Ba Vì mờ ảo bồng bềnh trong mây.

Chúng tôi xuống núi tìm một hàng quán để bạn đãi những món quà dân dã mà độc đáo để tiếc không được chứng kiến và thưởng thức những món ngày xưa dùng để…tiến Vua như hồng Hạc Trì bưởi Đoan Hùng cá Anh Vũ…Bạn ỡm ờ hẹn lần sau cứ đến sẽ được chiêu đãi!

Hơn nửa đời người tôi mới được một lần  đến với Đất Tổ  Đền Hùng. Nơi cội nguồn của dân tộc. Đến với xứ sở của “Rừng Cọ đồi Chè Đồng xanh ngào ngạt” là nguồn cội của tâm linh người Việt mới thấy thấm thía câu nói: “Từ Đền Hùng nhìn ra cả nước. Cả nước hướng về Đền Hùng” và câu ca dao cổ:

 

Dù  ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng 10 tháng ba”

 

LỄ  HỘI ĐỀN HÙNG

Lễ  hội Đền Hùng cũng là dịp giỗ Tổ thiêng liêng. Hàng năm vào cuối xuân nhân dân cả nước lại hướng về Đất Tổ nô nức hành hương tưởng niệm các vua Hùng triều vua mở nước và dựng nghiệp lập ra nhà nước Văn Lang cổ đại. Hàng năm chính hội là ngày 10-3 âm lịch ngày giỗ Tổ Hùng Vương. Đông vui nhất thường từ ngày 8-3 đến ngày 11-3 âm lịch. Sáng ngày lễ chính 10-3 có nghi lễ Rước kiệu hoành tráng nghi lễ Dâng hương rất trọng thể nghi lễ Dâng lễ vật của con cháu khắp mọi miền đất nước.

Phần hội có nhiều hoạt động vui chơi như hát thi (hát ca trù hát xoan) đâm trống đồng các trò chơi truyền thống của người Việt người Mường. Lễ hội Đền Hùng là một ngày hội lớn của Việt Nam ca ngợi sự hưng thịnh của nòi giống là biểu tượng của tinh thần cộng đồng nhắc nhở người dân Việt Nam chung sức xây dựng đất nước ngày một phồn vinh. Lễ hội năm nào cũng nhộn nhịp đông vui. Hàng chục vạn người hành hương từ mọi miền đất nước cũng như kiều bào và du khách nước ngoài đến dâng hương lễ Tổ. Đây là một ngày Lễ quốc gia tất cả công tư sở trường học đều được Nghỉ một ngày vào đúng ngày Lễ chính 10-3 âm lịch tương ứng với ngày dương lịch để mọi người tường nhớ đến công lao to lớn của Quốc tổ Hùng Vương. 

 

CẦN GIỮ  NÉT ĐẸP TINH THẦN CHO LỄ  HỘI.

 

Hàng trăm Lễ hội lớn nhỏ của tháng giêng đi qua là những bãi rác khổng lồ chất quanh đền chùa – nơi được coi là chốn linh thiêng. Nơi này người dân bức xúc vì thanh niên vẽ bậy nơi kia buồn vì giới trẻ ăn mặc hở hang đi chùa. Đó là chưa kể đến những lời than không dứt về việc hàng đống tiền chất đầy đền này phủ kia ngân sách nhà nước bỏ ra cho Lễ hội bị lãng phí.

Ai cũng muốn làm cái Lễ hội cho làng mình tươm tất hơn. Để rồi sinh ra hàng ngàn hệ lụy tốn tiền của người dân và nhà nước. Sau vài ngày Lễ hội đền chùa có đẹp hơn không? Chẳng có đền chùa hay di tích nào trụ vững trước hàng trăm ngàn người chen lấn xô đẩy không chen được thì trèo lên bờ tường hàng rào giẫm lên cỏ… Nét đẹp tinh thần của người Việt từ xa xưa hình như không còn được gìn giữ mà đã bị lợi dụng thậm chí biến tướng để phục vụ cho mục đích cá nhân tập thể…

Thái  độ văn hóa của người tham gia Lễ hội là việc rất đáng nói trong hoàn cảnh hiện tại. Trong số  đó phần nhỏ là người về thăm lại Quê  hương nói chung có thái độ rất tốt với bản quán trừ việc cung tiến đến mức đưa vào Di sản bừa bãi những đồ thờ không hợp với cảnh quan. Nhìn cách nhiều người hành xử trong những Lễ hội mới thấy dường như chưa bao giờ sự Dị đoan bùng nổ như hiện nay làm mất hết ý nghĩa thiêng liêng cúa các tín ngưỡng bản địa và Phật giáo.

Lễ  hội văn hóa trong xã hội hiện đại ở bất cứ nước nào đều gắn với kinh doanh. Nhưng điều tiết giữa những món lợi và hành vi văn hóa để Lễ hội còn sống mãi với thời gian là việc mà các Địa phương nên đặt lên hàng đầu trong đó những Nội dung Văn hóa Truyền thống phải được coi là Thiêng liêng bất biến để Trân quý giữ gìn.

Theo Newvietart.

 (Tham khảo: - sách Non nước Việt Nam TC Du lịch VN 2005 - báo Tuổi trẻ Cuối tuần số 7-2011)

More...

KẺ GIẾT 3 HOÀNG ĐẾ TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA

By Trần Chiểu

KẺ GIẾT 3 HOÀNG ĐẾ TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA
 
Chỉ trong vòng 3 năm Vũ Văn Hộ đã giết chết Tây Ngụy Cung đế Nguyên Quách Bắc Chu Mẫn đế Vũ Văn Giác và Minh đế Vũ Văn Dục. Ông ta trở thành người duy nhất giết nhiều hoàng đế nhất trong lịch sử Trung Quốc. 
 
Người xưa từng nói: dám lôi hoàng đế xuống ngựa đã mắc phải tội lăng trì (hình phạt róc thịt) huống hồ là giết hoàng đế. Hoàng đế là hình tượng của một quốc gia là đại diện của quyền lực. Giết một người đã là chuyện kinh thiên động địa giết hai người đã là chuyện không tưởng lẽ nào lại còn có kẻ lợi hại hơn thế.

Vậy mà trong lịch sử còn có một người tên là Vũ Văn Hộ dám cả gan giết cả 3 vị hoàng đế ông ta mới đích thực là một kẻ vô cùng lợi hại.

alt

Chân dung Vũ Văn Hộ (Ảnh: Huanqiu)


 
Vũ Văn Hộ (513-572) người Tiên ty làm quan nhà Bắc Chu thời Nam Bắc triều là con thứ ba của Vũ Văn Hạo (anh trai Vũ Văn Thái). Từ nhỏ Vũ Văn Hộ đã đi theo Vũ Văn Thái chinh chiến đã từng lập công trong các trận giao tranh với quân Đông Ngụy và Nam Lương nên được Vũ Văn Thái hết sức tín nhiệm và coi trọng. Vũ Văn Hộ làm tới chức Tiêu kỵ đại tướng quân tước phong làm Trung Sơn công.

Cuối năm 556 Vũ Văn Thái giết Nguyên Khâm (Hoàng đế thứ 2 của Tây Ngụy) sau đó lập em trai Nguyên Khâm là Nguyên Quách lên làm vua tức Tây Ngụy Cung đế. Ba năm sau Vũ Văn Thái lâm bệnh nặng qua đời trước khi chết vì lo còn còn nhỏ nên đành ủy thác việc triều chính cho Vũ Văn Hộ trông coi.

Năm 557 Vũ Văn Hộ nắm quyền chưa được 2 tháng đã ép hoàng đế bù nhìn Nguyên Quách nhường ngôi cho con trai của Vũ Văn Thái là Vũ Văn Giác (không lâu sau giết Nguyên Quách) nhà Tây Ngụy bị diệt vong nhà Bắc Chu ra đời.

Sau khi kiến lập nhà Bắc Chu Vũ Văn Hộ liền giữ chức Đại Trủng Tể (Tể tướng) và tiếp tục nắm giữ triều chính. Trong mắt Vũ Văn Hộ hoàng đế Vũ Văn Giác khi đó mới 16 tuổi chỉ là một đứa trẻ nên có thể nắm giữ mọi quyền hành. Không ai ngờ rằng Vũ Văn Giác mặc dù còn trẻ nhưng tình cách lại rất kiên nghị cương quyết và cảm thấy vô cùng bất mãn với việc Vũ Văn Hộ chuyên quyền hống hách. Một số đại thần trong triều cũng không ưa hành vi của Vũ Văn Hộ và cho rằng quyền lực nên thuộc về tay của hoàng đế họ đã cỗ vũ Vũ Văn Giác giết Vũ Văn Hộ. Vũ Văn Giác liền triệu tập binh lính thường xuyên luyện tập ở hậu cung để tìm cách trừ khủ Hộ.

Bên cạnh đó Vũ Văn Giác còn bàn bạc với các đại thần quyết định trong lúc cung đình mở tiệc sẽ bắt Vũ Văn Hộ rồi giết chết. Không ngờ kế hoạch mưu sát chưa kịp thực hiện thì Vũ Văn Giác đã chết dưới tay Hộ vì đã có người mật báo với hắn trước đó.

Sau khi giết chết Vũ Văn Giác Vũ Văn Hộ lại lập Vũ Văn Dục lên làm hoàng đế tức Bắc Chu Minh đế. Trong sử sách có ghi Vũ Văn Dục là người “khoan minh nhân hậu hòa thuận cửu tộc có khí phách quân tử”. Nhận thấy Vũ Văn Dục là người nhân hậu và sẽ không trở thành mối đe dọa lớn với mình nên Vũ Văn Hộ đã đưa Vũ Văn Dục lên làm hoàng đế.

Tuy nhiên Vũ Văn Dục không phải là hạng người nhu nhược bất tài như Hộ vẫn nghĩ mà đã thể hiện bản thân là người thông minh có tài khi giải quyết việc triều chính Vũ Văn Dục còn dần dần tập hợp được các lão thần nguyên huân bên cạnh mình.Vũ Văn Dục chú tâm phát triển kinh tế nên dần dần nâng cao được uy tín với nhân dân . Điều đó đã khiến Hộ cảm thấy nghi ngại và bất an. Để thử lòng hoàng đế một lần Hộ đã giả vờ trả lại toàn bộ quyền lực cho hoàng đế. Ai ngờ Vũ Văn Dục không hề khách khí mà thu hồi toàn bộ đồng thời chính thức đổi danh hiệu thành Hoàng đế (trước kia những người có quyền lức cao nhất của nhà Bắc Chu đều không xưng là Hoàng đế mà gọi là Thiên vương). Vũ Văn Hộ thấy vậy lấy làm sợ hãi. Năm 560 hắn đã mua chuộc hai viên quan quản lý việc ăn uống trong hoàng cung để lén bỏ thuốc độc vào thức ăn của Hoàng đế Vũ Văn Dục trúng độc mà chết.
 
Theo VNN
 

More...

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀM... NGƯỜI

By Trần Chiểu

 

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀM... NGƯỜI

 

Trên đoàn tàu cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng chừng đi làm thuê hạch sách:

-Vé tàu!

Người đàn ông lớn tuổi lục khắp người từ trên xuống dưới một thôi một hồi cuối cùng tìm thấy vé nhưng cứ cầm trong tay không muốn chìa ra.

Cô soát vé liếc nhìn vào tay anh cười trách móc:

- Đây là vé trẻ em.

Người đàn ông đứng tuổi đỏ bằng mặt nhỏ nhẹ đáp:

- Vé trẻ em chẳng phải ngang giá vé người tàn tật hay sao?

Giá vé trẻ em và người tàn tật đều bằng một nửa vé đương nhiên cô soát vé biết. Cô nhìn kỹ người đàn ông một lúc rồi hỏi:

- Anh là người tàn tật?

- Vâng tôi là người tàn tật.

- Vậy anh cho tôi xem giấy chứng nhận tàn tật.

Người đàn ông tỏ ra căng thẳng. Anh đáp:

- Tôi... không có giấy tờ. Khi mua vé cô bán vé bảo tôi đưa giấy chứng nhận tàn tật không biết làm thế nào tôi đã mua vé trẻ em

Cô soát vé cười gằn:

- Không có giấy chứng nhận tàn tật làm sao chứng minh được anh là người tàn tật?

Người đàn ông đứng tuổi im lặng khe khẽ tháo giầy rồi vén ống quần lên - Anh chỉ còn một nửa bàn chân.

Cô soát vé liếc nhìn bảo:

- Tôi cần xem chừng từ tức là quyển sổ có in mấy chữ "Giấy chứng nhận tàn tật" có đóng con dấu bằng thép của Hội người tàn tật!

Người đàn ông đứng tuổi có khuôn mặt quả dưa đắng giải thích:

- Tôi không có hộ khẩu của địa phương người ta không cấp sổ tàn tật cho tôi. Hơn nữa tôi làm việc trên công trường của tư nhân. Sau khi xảy ra sự cố ông chủ bỏ chạy tôi cũng không có tiền đến bệnh viện giám định...

Trưởng tàu nghe tin đến hỏi tình hình.

Người đàn ông đứng tuổi một lần nữa trình bày với trưởng tàu mình là người tàn tật đã mua một chiếc vé có giá trị bằng vé của người tàn tật ...

Trưởng tàu cũng hỏi:

- Giấy chứng nhận tàn tật của anh đâu?

Người đàn ông đứng tuổi trả lời anh không có giấy chứng nhận tàn tật sau đó anh cho Trưởng tàu xem nửa bàn chân của mình.

Trưởng tàu ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn cứ nhất quyết nói:

- Chúng tôi chỉ xem giấy chứng nhận không xem người. Có giấy chứng nhận tàn tật chính là người tàn tật có giấy chứng nhận tàn tật mới được hưởng chế độ ưu đãi vé người tàn tật. Anh mau mau mua vé bổ sung.

Người đứng tuổi bỗng thẫn thờ. Anh lục khắp lượt các túi trên người và hành lý chỉ có bốn đồng hoàn toàn không đủ mua vé bổ sung. Anh nhăn nhó và nói với trưởng tàu như khóc:

- Sau khi bàn chân tôi bị máy cán đứt một nửa không bao giờ còn đi làm được nữa. Không có tiền ngay đến về quê cũng không về nổi. Nửa vé này cũng do bà con đồng hương góp mỗi người một ít để mua giùm xin ông mở lượng hải hà giơ cao đánh khẽ nương bàn tay cao quý tha cho tôi.

Trưởng tàu nói kiên quyết:

- Không được.

Thừa dịp cô soát vé nói với Trưởng tàu:

- Bắt anh ta lên đầu tàu xúc than coi như làm lao động nghĩa vụ.

Nghĩ một lát trưởng tàu đồng ý:

- Cũng được.

Một đồng chí lão thành ngồi đối diện với người đàn ông đứng tuổi tỏ ra chướng tai gai mắt đứng phắt lên nhìn chằm chằm vào mắt vị trưởng tàu hỏi:

- Anh có phải đàn ông không?

Vị trưởng tàu không hiểu hỏi lại:

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi có là đàn ông hay không?

- Anh hãy trả lời tôi anh có phải đàn ông hay không?

- Đương nhiên tôi là đàn ông!

- Anh dùng cái gì để chứng minh anh là đàn ông? Anh đưa giấy chứng nhận đàn ông của mình cho mọi người xem xem?

Mọi người chung quanh cười rộ lên.

Thừ người ra một lát vị truởng tàu nói:

- Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây lẽ nào lại là đàn ông giả?

Đồng chí lão thành lắc lắc đầu nói:

- Tôi cũng giống anh chị chỉ xem chứng từ không xem người có giấy chứng nhận đàn ông sẽ là đàn ông không có giấy chứng nhận đàn ông không phải đàn ông.

Vị trưởng tàu tịt ngóp ngay một lúc không biết ứng phó ra sao.

Cô soát vé đứng ra giải vây cho Trưởng tàu. Cô nói với đồng chí lão thành:

- Tôi không phải đàn ông có chuyện gì ông cứ nói với tôi.

Đồng chí lão thành chỉ vào mặt chị ta nói thẳng thừng:

- Cô hoàn toàn không phải người!

Cô soát vé bỗng nổi cơn tam bành nói the thé:

- Ông ăn nói sạch sẽ một chút. Tôi không là người thì là gì?

Đồng chí lão thành vẫn bình tĩnh cười ranh mãnh ông nói:

- Cô là người ư? Cô đưa giấy chứng nhận "người" của cô ra xem nào...

Mọi hành khách chung quanh lại cười ầm lên một lần nữa.

Chỉ có một người không cười.

(Vũ Công Hoan dịch Úc Thanh (Trung Quốc))

More...

CHUYỆN TÌNH YÊU VÀ LÝ TRÍ

By Trần Chiểu

 

CHUYỆN TÌNH YÊU VÀ LÝ TRÍ

10:04 AM - Thứ ba 02/08/2008 

 

Ngày xửa ngày xưa trước khi loài người xuất hiện đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm.

Một ngày nọ đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn tôi xung phong làm người tìm các bạn trốn đi nhé!".

Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một hai ba…"

Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp.

Dịu Dàng nấp sau mặt trăng.

Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải.

Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây.

Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất.

Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn.

Tham Lam trốn trong một bao tải…

Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi.

Lúc này tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình.

Khi Lý Trí đếm tới một trăm Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…

Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt.

Sau đó lần lượt Dịu Dàng Nói Dối Nồng Nàn Yêu Mến… cũng được tìm thấy chỉ trừ Tình Yêu.

Ghen ghét với Tình Yêu Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy".

Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu.

Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?"

Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý Trí.

More...

5 PHÚT THÓI QUEN CỦA STEPHEN R.COVEY

By Trần Chiểu

 

5 PHÚT THÓI QUEN CỦA STEPHEN R.COVEY

Bùi Quang Minh

5 phút giới thiệu thói quen thứ 1  

Người thành đạt có thói quen là người duy nhất kiểm soát tương lai của mình qua: phản ứng tự chủ và quản lý sự thay đổi. Họ nhận thức được trách nhiệm giữ cam kết về công việc mình làm tập trung vào mở rộng vô hạn các nguồn lực và ra tăng ảnh hưởng tích cực lên công việc cuộc sống...

 

 5 phút giới thiệu thói quen thứ 2 

Thói quen để định hướng cá nhân: chú trọng xác định tầm nhìn giá trị và sáng tạo nhiệm vụ/mục tiêu của cá nhân từ đó đo lường và sắp xếp độ quan trọng của mục tiêu.

Nhờ thói quen 2 bạn sẽ hiểu rõ hơn mục đích và việc bạn làm trong công việc và cuộc sống...Người thành đạt có thói quen là người duy nhất kiểm soát tương lai của mình qua: phản ứng tự chủ và quản lý sự thay đổi. Họ nhận thức được trách nhiệm giữ cam kết về công việc mình làm tập trung vào mở rộng vô hạn các nguồn lực và ra tăng ảnh hưởng tích cực lên công việc cuộc sống...

 

5 phút giới thiệu thói quen thứ 3    

Thói quen 3: Việc quan trọng làm trước. Thói quen của sự thống nhất và thực thi chiến lược. Bạn cần tập trung vào việc quan trọng chứ không phải là cách thức hay kết quả sẽ đạt được; Cân bằng các ưu tiên và loại bỏ lãng phí thời gian...

CHUNGTA.COM

 

 

 

 

 

More...