LÀM NGƯỜI KHÓ HƠN LÀM QUAN

 

LÀM NGƯỜI KHÓ HƠN LÀM QUAN

 

Quang Dương
Tuần Việt Nam 

Quan trọng nhất cha mẹ người lớn phải làm gương. Cha mẹ người lớn nói hay mà làm dở nói tốt mà làm xấu… thì con cái dù có được hưởng thụ nhờ cha mẹ “làm quan” nhưng lớn lên nó sẽ khó làm người cho ra con người.

Lâu nay công luận nhức nhối bởi các tệ lậu về đỏ đen nơi sòng bạc thuốc lắc ở vũ trường đua xe trên đường phố đánh nhau tại quán nhậu đâm nhau trong trường lớp…Các kết quả tra cứu của ngành công an khi truy xuất nguồn cội của các quý tử nói trên đều cho thấy đa phần trong họ là những tay “anh chị” và là con em của nhiều gia đình khá giả.

“Văn hóa cậy thế”

Giá trị và danh vọng của những gia đình đó “được” chính những người con này đem đánh đổi bằng sự đua đòi xả láng bằng lối sinh hoạt trác táng bằng việc ném tiền qua cửa sổ và nhiều khi ném cả mạng sống lên xa lộ để mặc cho tử thần phán xét.

Trong khi các bậc song thân của họ say sưa với “văn hóa” làm giàu và “văn hóa” quyền lực thì họ lại mê mẩn với thứ “văn hóa dựa hơi” “văn hóa cậy thế” hòa quyện trong những thứ “văn hóa ăn chơi bạt mạng” để chứng tỏ đẳng cấp “ta đây” trước thiên hạ và bạn bè.

Họ xuất thân từ những gia đình có trình độ văn hóa thậm chí trình độ cao. Đúng vậy vì bố mẹ của họ là những vị chức sắc. Nhưng khi làm những điều đó chính các quý tử ấy những cậu ấm cô chiêu ấy đã gây tổn hại cho danh gia vọng tộc cho văn hóa gia đình.

Điều trớ trêu không phải vị song thân nào cũng “ngộ” ra điều đó cho tới khi con mình gây họa cho xã hội cho chính gia đình thậm chí đứng trước vành móng ngựa.

Cũng không phải các vị đó mù quáng mà không nhận ra. Vấn đề là có một khoảng cách giữa việc nhận ra và việc chú tâm giáo dục con cái sao cho đúng phép. Khoảng cách đó nói lên văn hóa dạy dỗ.

Nhiều người nhầm tưởng rằng hai thứ này- văn hóa gia đình và văn hóa dạy dỗ là một đồng nhất. Nhưng thực tế không hẳn lúc nào cũng vậy. Thường là không có sự đồng nhất giữa chúng đặc biệt với những gia đình có nhiều quyền lực nhiều quyền thế và cả… nhiều quyền lợi.

Làm người khó hơn làm quan!

Phép cơ bản nhất trong văn hóa dạy dỗ là luyện nhân tính thay vì thả nổi để con cái chạy theo bản năng tầm thường. Càng dấn sâu vào bản năng hưởng thụ vung vít hay bản năng bạo lực tranh giành con người càng được “tôi luyện” chất “con” nhiều hơn chất người thú tính nhiều hơn nhân tính.

Văn hóa dạy dỗ con cái dựa trên những căn bản về tính nhân văn về văn hóa làm người của mỗi con người. Trong đó lấy văn hóa ứng xử làm cốt cách. Trong văn hóa ứng xử thì coi trọng giá trị nhân cách hơn giá trị đồng tiền và mọi thứ giá trị khác. Theo nghĩa đó thì làm người khó hơn làm quan.

Bởi ngày nay có một số không ít vị quan chức tuy có chức sắc chức trách to đấy nhưng khái niệm “nhân cách làm người” lại hơi nhỏ thậm chí không có. Vì người lao động chân chính họ không hề ăn cắp của công. Nhưng những vị đó lại mượn “cái ghế” (có khi cũng là đi mua) để làm điều xằng bậy thậm chí làm hại lợi ích quốc gia.

Làm người khó lắm. Nhưng để dạy trẻ nên người từ trong gia đình điều tối kỵ là không được dùng bạo hành. Không hình thức bạo hành nào được chấp nhận kể cả bạo hành hay ức hiếp về tinh thần mỗi khi con cái lầm lỗi. Biện pháp được sử dụng nhiều nhất là gần gũi thân thiện để cởi mở và lắng nghe để thuyết phục trên cơ sở cùng nhau bàn bạc cách giải tỏa những bế tắc của con cái (nếu có).

Ngay cả biện pháp thuyết phục thì tránh giảng giải một chiều mà cốt để nghe con cái bày tỏ đối thoại trên nền tảng đó mà phân tích điều hơn lẽ thiệt. Mặt khác để có sức thuyết phục không gì bằng tấm gương chính diện của mẹ cha của người lớn.

Kèm theo thuyết phục là sự khích lệ động viên được coi trọng hơn biện pháp khiển trách kỷ luật. Lấy cái tốt của con làm điểm tựa để chế ngự và đẩy lùi cái xấu của nó.

Có người hỏi khi con mắc lỗi có nên dùng biện pháp chế tài và cấm vận ? Bác sĩ Benjamin Spock (chuyên gia hàng đầu của nước Mỹ về tư vấn giáo dục gia đình và văn hóa dạy dỗ) có nói đại ý : Đó chỉ là giải pháp tình thế không nên lạm dụng. Khi nó lầm lỗi có thể cắt chi viện hoặc cấm giao lưu nhưng hãy mở cho nó một lối thoát. Đó là lối thoát lập công. Chỉ nên chế tài và cấm vận khi nó chưa lập công.

Đó là sự dẫn dắt con khi vào đời. “Vào đời”- theo nghĩa tổng quát nhất mà BS. Benjamin Spock khái quát là tránh gây tội lỗi và nếu lỡ bị lầm lỗi thì phải tìm cách lấy công chuộc tội.

Nhưng quan trọng nhất cha mẹ người lớn phải làm gương. Cha mẹ người lớn nói hay mà làm dở nói tốt mà làm xấu thuyết giảng “đạo đức” về lẽ sống thì hay mà sống chỉ vì cá nhân mình vì lợi lộc của mình thì con cái dù có được hưởng thụ nhờ cha mẹ “làm quan” nhưng lớn lên nó sẽ khó làm người cho ra con người.

Sống để làm người thật khó. Ai đó đã tổng kết rất hay: Hành vi và con người bạn có thể lừa được một người lừa được hai người lừa được một tập thể nhưng không lừa được cuộc đời.

tranchieuqn

Chào Bạn Mai Chiêu Sương
Trần Chiểu tôi cám ơn Bạn nhiều lắm. Cầu chúc Bạn và gia quyến moi sự tốt lành. Cầu chúc Bạn chân cứng đá mềm tinh thần thông sáng.

catbien

Làm người

Làm người là khó đọc bài viết anh giới thiệu thêm hiểu thêm lẽ đời.
Cám ơn anh. Chúc anh ngày mới an vui.

Mai Chiêu Sương

Lão Tử dạy: "Đạo khả đạo phi thường Đạo." Theo tôi hiểu nôm na thì cái "Đạo" kia chính là..."văn hóa" và cái văn hóa đó vun đắp cho cái gốc văn hiến văn hiến được góp nhặt từ những cái nhân bản...có văn hóa để lập nên tiến trình của văn minh. Gần đây tôi thấy xuất hiện nhiều...thứ "văn hóa" như: "van hóa ẩm thực" văn hóa ứng xử Văn hóa từ chức văn hóa...nhậu v..v...và bây giờ lại gặp "văn hóa cậy thế" nữa (?) Ôi! Văn hóa thì tốt chứ sao lại chê? Tiên sinh nên mừng cho ta "có" nhiều thứ "văn hóa" chứ? Buồn nhứt là bị ai đó chửi "Đồ thiếu văn hóa" phải không Tiên sinh? và câu chửi đó tiểu bối nghe họ chửi nhau hoài nên...không thèm nghe nữa. Mai mốt chắc thế nào cũng có thêm..."văn hóa chửi lộn" đấy.