tranchieuqn

TRẦN CHIỂU

Sinh năm 1938
Làng Quỳnh Biểu, tổng Hà Nam,xã Liên Hoà
Huyện Yên hưng, Tỉnh Quảng Ninh.
TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN:

1. Lễ rước cụ Thượng (tập truyện ngắn)
2. Con trời (tập truyện ngắn)
3. Cái giá phải trả (tập truyện ngắn)
4. Ngã ba chia tay (tiểu thuyết)
5. Người đi thầu đất (tiểu thuyết)
6. Phố lắm người nghèo (tiểu thuyết)
7. Chủ tịch tỉnh tôi (tiểu thuyết)
8. Ma ở đất (tiểu thuyết)
9. Người đàn bà đuổi gió (tiểu thuyết)
10. Một trăm và Chín chín (tiểu thuyết)
11.Tiểu thuyết chọn lọc
12.Người cõi âm (tiểu thuyết)
13.Một đời tri kỷ (tập ký viết về bạn bè)
14.Mắt Biển (tập bút ký)
15.Chân Đất (tập thơ)
16.Thơ Bốn Câu (tập thơ)

  
« January 2012 »
Mo Tu We Th Fr Sa Su
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30 31          
  • Tổng số bài viết: 1421
  • Tổng số góp ý: 773
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 158.524
  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 25 January, 2012 17:38

    CÔNG CHÚA LÀNG QUỲNH BIỂU

    DÀNH TẶNG CHẮT NỘI TRẦN BẢO ĐAN VI
     

    TRẦN CHIỂU



    alt

     

     

    Công chúa làng Quỳnh Biểu (*)

    Chắt nội của cụ ơi

    Làm công chúa dễ lắm

    Nhưng ich gi cho làng?

     

    Làm con tàu cao tốc

    Bay vòng quanh làng ta

    Cụ sợ ông Chúa Chổm

    Bắt trả đất mất nhà.

     

    Cụ sắp về với đất

    Thấy con tàu chắt bay

    Kể hay hay chắt nhỉ

    Cụ chắt mình lên mây.

     

    Công chúa làng Quỳnh Biểu

    Chắt nội của cụ yêu

    Hãy làm Cô Tấm nhỏ

    Nhặt con sâu trong cỏ.

     

    Lên xe buýt,nắm tay

    Cụ chắt mình ở quê

    Vui chân đất, nhanh nhanh

    Quỳnh Biểu mùa trẩy hội.

    HẠ LONG 1-6-2010

  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 25 January, 2012 16:03

    CHO CHẮT NỘI

    DÀNH TẶNG CHẮT NỘI TRẦN BẢO ĐAN ĐAN

    TRẦN CHIỂU

    alt 

     

    Chắt lên trời, lên trời

    T con tàu cao tốc

    Một thời cụ cực nhọc

    Cày trang viết đơn côi

    Khốn khó dăm con chữ

    Rẻ rúng như cánh bèo.

     

    Mong Chắt sạch công nợ

    Làm công dân tự do

    Như nước Phi-li-pin

    Không bị ODA trói chặt

    Hết đớn hèn vay xin

    Đón gió lành bốn biển.
     
    HẠ LONG-13-6-2010

  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 19 January, 2012 05:05

     

    CHUYỆN TINH VIỆT MINH

     

    Truyện ngắn của Trần Chiểu

     

    Bà Lang Can lại thở dài bảo chiến tranh là độc ác, tại sao lại có chiến tranh hả cô, chiến tranh chỉ tội cho những lứa đôi nặng lời hẹn ước. Nếu tôi có quyền cai trị đất nước, tôi không để xảy ra chiến tranh. Cô hiểu không, chính tôi cũng mang nặng trong lòng nỗi đau đời do chiến tranh. Cô hiểu không, đời con gái thiệt thòi không sao kể cho thấu trời, thấu đất. Bà cũng đau nỗi đau ly biệt vì chiến tranh? Tôi hỏi. Đúng thế ! Bà Lang Can đáp.

    Đêm ấy bà Lang Can đã kể lại câu chuyện tình bi ai của mình với tôi khi biết tôi bị người tình phản bội. Bà bảo đời người ngắn chỉ gang tay mà sao lắm nôĩ truân chuyên thế không biết. Cô Hoà này, câu chuyện tình của tôi nghe buồn cười lắm cơ. Bố tôi đặt tên cho tôi là Vược. Năm ấy tôi mười tám tuổi, không có tình yêu mà chỉ là chuyện gần gũi người ta, đâu chỉ một tiếng đồng hồ thôi, lạ vậy. Không biết mặt, không biết tên, duy nhất chỉ biết mỗi một điều người ta là Việt Minh. Kể cũng lạ thật, bấy giờ trong tâm tưởng mình lúc nào cũng nghĩ Việt Minh là tốt đẹp, là nhân ái, là cao thượng. Thế là đầu óc mụ mị đi, cứ thế đem cái trinh triết, thứ quý giá nhất của cả một đời con gái dâng hiến cho Việt Minh, không hề nghĩ đến cái sống và cái chết chưa tày gang. Đàn bà con gái, các cụ mình bảo khôn ba năm dại một giờ là thế. Cô Hoà này, nghe tôi kể nhá. Tôi đang ngủ say thì bố tôi vào giục như giục đò. Dậy. Dậy. Cởi quần áo ra. Nhanh lên, nhanh lên. Cho ông Việt Minh này ngủ với. Tây nó đang vây bắt ông ấy. Đã bảo cởi quần áo ra. Nhanh lên, nhanh lên. Chúng sắp ập vào bây giờ. Tôi khoả thân luôn. Bố tôi đẩy ông Việt Minh vào, chết đến đít rồi mà vẫn làm bộ làm tịch. Vào đi, vào đi, bố tôi giục. Không thể nấn ná được nữa, ông Việt Minh ôm lấy tôi. Trời đất ơi, tôi không thể tưởng tượng nổi trong cái thời khắc ấy, trong đầu óc tôi không hề hề đắn đo giữa cái sống với cái chết mà chỉ mỗi niềm đam mê say đắm. Thật trớ trêu, mới đây thôi, hai người còn hoàn toàn xa lạ, không hề nhận biết mặt nhau thế mà bỗng dưng quấn quý lấy nhau,hoà quyện vào nhau, sướng đến ngây ngất.Tôi giữ nguyên dây phút thiêng liêng ấy cho thật đã. Cho đến bây giờ cái cảm giác ấy vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi lại bùi ngùi luyến tiếc. Tôi nói thật nhá, hồi ấy nghe Tây nó bảo Việt Minh bẩn như ma, kinh lắm, vậy mà ông Việt Minh đang trong vòng tay mình là xương là thịt thơm tho, ngọt ngào chứ có gì đáng kinh như chúng nói đâu, quân chó má nói điêu. Cha bà chúng nó. Đấy, tình yêu của tôi là thế. Cô bảo không phải là câu chuyện tình bi ai thì là cái gì hử? Một tháng sau, không thấy, hai tháng  sau  không thấy, ba tháng sau cũng không thấy, tôi biết mình có chửa với ông Việt Minh khỉ gió ấy rồi. Tôi vật vã khóc bắt đền bố tôi đã làm hại đời con gái ông. Bố tôi được cái ôn hoà, ông bảo đẻ thì nuôi, nuôi con Việt Minh sau này Cụ Hồ trọng thưởng đấy. Nghe ông nói buồn cười chết đi được. Ai đời chửa hoang lại bảo nuôi con Việt Minh sau này Cụ Hồ trọng thưởng. Tôi vẫn tin lời bố tôi nói thật. Làm bất cứ việc gì có ích lợi cho Việt Minh sau này đều có trọng thưởng. Bố tôi khẳng định. Tôi làm một việc vĩ đại nhất thế gian này chắc là phải được Cụ Hồ trọng thưởng thật xứng đáng. Con Gián nhà tôi ra đời trong hoàn cảnh éo le như vậy đấy. Cô đừng cười nhá, đàn bà con gái mà, khôn ba năm dại một giờ. Cô biết không, tờ mờ sáng, ông Việt Minh đem cái sung sướng ấy ra đi biệt tích từ bấy đến giờ chỉ để lại mỗi một câu nói với bố tôi được nhận ông là Cha, có thế thôi. Con Gián đã hai mươi hai tuổi đầu rồi còn ít ỏng gì cho cam. Bây giờ tôi mới thấy bộ mặt Việt Minh đểu giả, chứ không phải như Việt Minh thời bố tôi. Họ cũng lường gạt người cứu mạng chứ không phải cao thượng gì đâu cô Hoà ạ.

    ***

    Nghe xong đầu đuôi câu chuyện tình bi ai của bà Lang Can tôi vã hết cả mồ hô hột. Ôi, đau đớn làm sao, câu nói như mũi dao ngoáy vào tim tôi. Bà Lang Can nhắc lại. Bây giờ tôi mới thấy bộ mặt Việt Minh đểu giả, lường gạt người cứu mạng chứ không phải cao thượng gì đâu. Chính câu nói chém chả vào mặt của bà Lang Can đã đánh thức cái u mê trong con người tôi dậy.Tôi không thể để cho người đời chửi rủa Việt Minh là quân đểu giả, quân lường gạt. Tôi phải đưa người Việt Minh năm xưa trả lại sự cao đẹp trong sáng cho bà Lang Can, không thể làm lu mờ giá trị đích thực của Việt Minh, mặc dầu lúc ấy tôi vẫn đang là nạn nhân của sự giả dối, đê tiện. Nếu tôi cho bà biết gia đình tôi đang bị hàm oan do những người mệnh danh Việt Minh gây ra chắc hẳn bà sẽ nhảy chồm lên nguyền rủa Việt Minh. Giá như lúc này có Vệ bên tôi, những Việt Minh nòi đối mặt với bà để nghe bà nguyền rủa Việt Minh thì thú vị biết mấy, nhưng anh ở xa, những người Việt Minh chân chính khác lại càng xa, chỉ mỗi mình tôi chịu trận. Tôi đâu có phải cái bướu để chịu thêm một đòn cân não nữa. Biết làm sao được, cái số mình nó thế, vinh quang không đến nhọc nhằn thì giơ mặt ra hứng chịu.

     

    ***

     

    Tôi nhớ đến Vệ, tự dưng trong người thổn thức lạ lắm, giá lúc ấy Vệ tới, kệ hoét thiên hạ, tôi cứ ngấu nghiến anh cho thật đã rồi muốn ra sao thì ra.Và, một chút xót xa hờn tủi lại ào ạt đến, cái “con” trong người tôi lại trỗi dậy. Tôi đực mặt ra, đầu óc trống rỗng, không biết mình ở đâu, đang nghĩ gì, làm gì nữa như kẻ mộng du.

    Cứ thế, cứ thế nỗi nhớ xoáy vào trái tim khiến tôi không thể chịu nổi. Vệ của tôi có một cái đầu, một cái đầu nóng và đôi bàn tay sạch, vậy thì sao tôi lại chịu nước đụt để mất anh được. Không. Không. Vệ là của tôi. Vệ đã hoàn toàn thuộc về tôi. Tôi có thể bán tất cả đất trời này để chuộc mỗi anh, ngoài ra tôi không cần gì hết, mọi thứ trên đời này đối với tôi chỉ là thứ phù phiếm.. Tôi nghĩ mình đã bị tước đoạt thì cơ hội đến phải giành giật lấy, không thể cam chịu như bao người đàn bà cam chịu số phận hẩm hiu.Tôi lại thử một phen huyết chiến như thuở tóc thề. Ấy là khi cái “con” trong người tôi nó ngự trị trái tim. Tôi sẽ nói thẳng với bà Lang Can, tôi đã tóm được người đàn ông mang dòng máu con gái bà, nhưng anh không phải là của bà mà anh đã là gã tù binh của tôi, phục dịch một người đàn bà đẹp nhất làng Quan Nhân, xin bà hãy lượng thứ đừng vì thế mà đau khổ. Đau khổ chẳng mang lại cho bà chút niềm vui nhỏ nào. Số phận đã an bài không thể khác. Lúc đó cái “con” trong người tôi như con thú giằng xé miếng mồi ngon trước đồng loại. Ôi con người, nhân hậu là thế mà bỗng nổi cơn thịnh nộ ngay được, ác độc ngay được chả trách người đời giáng búa rìu xuống đầu người khác cũng là điều thuộc về bản năng tội lỗi. Giờ đây, tôi không hề còn ý nghĩ từ bỏ những hành động tội lỗi như vậy nữa. Tôi thích chặn con đường anh đến với  hạnh phúc

    Nhưng khi nghĩ lại hành tung của mình, tôi cảm thấy nhục nhã ê chề. Qủa thật, không cái nhục nào hơn cái nhục này, cái nhục tự thân chuốc lấy. Làm sao tôi lại nhẫn tâm đến thế? Tôi vẫn nghĩ mình là người biết căm ghét sự sảo trá, sự lật lọng, biết trân trọng đạo lý và tình yêu thì sao lạị đang tâm phá hoại một tình yêu thánh thiện. Tội chiếm đoạt tình yêu từ tay một người đàn bà bất hạnh kia, quả thật là một tội ác, trời không dung đất không tha. Chiếm đoạt rồi nhưng tôi mới chính là kẻ thua cuộc. Tôi thua bởi có thể giành được phần xác chứ không bao giờ tôi giành được trái tim bởi chỉ có xuất phát từ trái tim mới đến trái tim. Tôi phải dừng lại và tẩy cái “con” trong người ra khỏi đầu óc để được sống đúng bản ngã con người.

    ***

    Gián hồi này không săm sắn công việc như khi còn bố. Cô ăn ngủ thất thường, lại hay gắt gỏng với mẹ. Linh tính của người mẹ hiểu con mình hơn ai hết, bà Lang Can lo lắng ra mặt vì vấn đề hệ trọng đang âm ỉ bấy nay trong lòng con gái. Người quả phụ loại trừ tất tật những gì liên quan đến tình yêu  của con để đi đến kết luận con gái bà đang tìm câu trả lời của mẹ về người bố ruột của mình. Gián thẳng thắn hỏi mẹ, mẹ phải nói thật, bố con là ai, hiện ông ấy sống chết thế nào? Con không thể chịu đựng hơn nữa mỗi khi nghe người ta xì xầm, con không phải là con của bố Can mà là con của ông Việt Minh và mẹ Vược. Mẹ nói đi, nói đi, có phải mẹ là Vược không, con lạy mẹ, có phải đúng con là con của ông Việt Minh và mẹ Vược không? Hai mươi hai năm con như cái tò vò nằm trong tổ nhện, mẹ hiểu không? Gián tu lên khóc. Bà Lang Can ôm con gái vào lòng tức tưởi nói, rồi mẹ sẽ nói, nhưng con thư thư cho mẹ thời gian nữa xem có tìm được tông tích bố con không đã.

    ***

    Tôi quyết định đưa Vệ lên nhà bà Lang Can với danh nghĩa đi thăm bệnh để anh nhận mặt tên lưu manh, nhưng mục đích chính là ngầm tạo cơ hội  cho anh gặp mặt người đàn bà mà anh tôn ái hơn hai mươi năm qua và núm ruột của anh. Bà Lang Can tiếp xúc với anh đúng như với một bệnh nhân, nhưng sau khi cắt cho anh năm chén thuốc, bà nói với tôi, cái nhà ông này chẳng bệnh tật gì sất, ông ta chỉ giả vờ thăm bệnh để nhằm mục đích khác. Người quả phụ quả thật tinh ý. Đúng như các cụ ta nói, người khôn con ruồi bay qua biết con đực con cái, không lọt mắt họ được, nhưng tuyệt nhiên không để lại ấn tượng gì.

    Tôi không thể không nói với anh về duyên phận tôi bởi tôi đã đặt mình lên bàn cân để tự so sánh với người đàn bà mà anh tôn ái đã hai mươi hai năm. Hai mươi hai năm ấy, mặc dầu được sống trong một gia đình êm thuận. Chồng bà là một người danh tiếng, giàu có, nhưng trong thâm tâm bà vẫn có những phút xao lòng nghĩ đến người Việt Minh năm ấy bởi anh để lại trong trái tim bà giọt máu của mình, giọt máu ấy đang trăn trở tìm về nguồn cội. Hai mươi hai năm bà đợi chờ ngày gặp mặt để được thổ lộ nỗi niềm với người mình mong nhớ. Tôi không thể ích kỷ chiếm đoạt tình yêu của người đàn bà trong suốt hai mươi hai năm hy sinh như mẹ tôi đã sống cho tình yêu.Tôi thua bà về mọi phương diện.Tôi tự hào xả thân vào cái chết để diệt bọn ác ôn nhưng không thể so sánh với bà lấy thân mình cứu người Việt Minh trong lúc cái sống ngàn cân treo sợi tóc.

    Vệ là một người trọng tín nghĩa. Hai con người nhân ái phải được sum vầy làm lá chắn chở che mái tóc xanh khi đông về gió chướng. Tôi nặng lòng mong bố Phúc hảo hán của tôi bao nhiêu thì Gián cũng đang nóng lòng chờ tin người bố ruột bấy nhiêu. Tôi tự cho mình nhân danh công lý, không thể chà đạp lên công lý tước đoạt tình yêu của hai con người xứng đáng ghi danh vào bia đá.

    Vệ nói với tôi, anh mãi mãi mang trong mình nỗi dằn vặt để em phải đau lòng trước cảnh nhà tan cửa nát. Duyên phận chúng ta gặp nhau để cho nhau thêm đắng cay nhiều hơn hạnh phúc. Anh cầu chúc em hạnh phúc.Tôi nắm tay anh rầu rầu bảo, dẫu trời long đất nở, trái tim em vẫn có một chỗ giành cho anh. Anh về với chị ấy thế là phải đạo trời, đạo người. Em chỉ xin anh một điều, một điều thôi, anh bằng lòng nhé, cấm không được chối từ nghe không tên tù binh của em. Em cần biết mùi anh, anh cũng cần biết mùi em. Chúng ta không thể thiếu cái mùi của nhau phải không anh? Chỉ một lần thôi, một lần thôi. Một giờ được giải phóng bằng cả một đời tù tội. Anh nghe em nói gì không? Như vậy là anh đã mang lại hạnh phúc lớn cho em đấy, anh biết không? Vệ ôm tôi vào lòng. Anh đặt lên môi tôi hôn nụ hôn nồng nàn. Tôi cảm nhận nụ hôn ấy mãnh liệt. Hôm ấy tôi mang trên người bộ cánh mới màu nâu tươi do ông phó may người làng Quan Nhân may, lộ cái eo nuột nà với bộ ngực căng tròn sức lực, thật tuyệt vời chỉ dành để cho anh…

    ***

    Vệ đã tuột khỏi vòng tay tôi về với người đàn bà anh tôn thờ từ hai mươi hai năm trước. Họ xây tổ ấm trong khuôn viên xanh, có cửa sổ nhìn ra phía Đông đón gió mặt trời. Và, từ trong phòng khách có thể nhìn thấy con mương xanh xanh chảy qua cánh đồng lúa mượt mà. Tôi thật lòng mừng cho họ, nhưng không phải không có lúc nhen lên nỗi tủi hờn vì duyên phận mình bạc mệnh. Làng Quan Nhân không còn ngườì đàn ông nào ra hồn tỏ ra thân thiện với tôi. Bọn người sống bằng nghề đăng đọn đầu "b" chấm gio bếp, một giuộc dê cụ. Bọn đàn bà nông nhàn sắm cái mủng buộc vào cọc chèo lái để họ lôi đi, nhiều chị bụng chửa vượt mặt phải thốt lên: chém cha cái kiếp lấy chồng chung / kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng. Xét cho cùng, thì họ vẫn đũa có đôi còn tôi chẳng ma nào ngó đến, mặc dầu tôi không đến nỗi xấu xí cho lắm.

    ***

     

    Tôi lên thăm vợ chồng Vệ. Họ mở tiệc chiêu đãi chúng tôi như những thượng khách. Ngày vu quy của  họ, quan  khách có hai họ, họ nội gồm cháu Gián, con gái Vệ và Vược, họ ngoại có hai mẹ con tôi… tổng cộng vừa tròn một mâm.Vược có mái tóc đen dài chấm gót rất dễ thương với dáng người đậm, nước da trắng hồng, cười rõ tươi.Tôi nhận ra một điều rất đáng trân trọng. Đó là tất cả đồ đạc trong nhà đều vẫn giữ nguyên như lúc sinh thời thầy Lang Can. Bức ảnh vợ chồng thầy Lang Can chụp chung lúc mới đạ vào nhau trương ở nơi sang trọng nhất trong phòng khách. Bộ kỷ và cái tủ chè vẫn nguyên chỗ cũ. Căn phòng vợ chồng Vệ hiện tại không thay đổi bất cứ thứ gì. Lá chiếu trải giường, đôi gối và cái mùng tơ tằm, thậm chí cả hai đôi guốc mộc vẫn ở đúng vị trí của nó. Vệ bảo hình bóng ông Lang Can vẫn hiện hữu trong ngôi nhà ông đã thấm mồ hôi những tháng năm gian khó, mình không thể làm sai lệch.

    ***

    Nắng mới chan hoà.

    Tôi ngồi lại với Vệ trong phòng khách vào đầu buổi chiều anh nghỉ việc. Anh cho biết, sống trong cảnh sum vầy như thế này, nhưng thật lòng anh không thể không nghĩ ngợi, nghĩ ngợi ở chỗ thụ hưởng của nả không phải chính bàn tay mình tạo nên. Giá như chỉ ở túp lều mồ hôi nước mắt mình đổ ra thì chẳng phải nghĩ ngợi gì, anh lại thèm.Thèm cái gì cơ?Tôi cắt ngang lời anh. Em biết đấy, đối với anh của nả không là gì hết, mà quý nhất là cái tình cái nghĩa. Anh có con Gián. Tôi nói. Đúng!. Con Gián nó là cái cầu nối hai bờ sông, là chỗ dự tinh thần cho anh và Vược trụ lại. Vược là một người đàn bà biết tu nhân tích đức. Ngay sau khi ra khỏi nhà cô ấy, trước lúc mới rạng ngày, không còn bóng giặc, anh ao ước ngày trở lại. Nhưng đúng là duyên phận, anh đã mất Vược hai thập kỷ, bây giờ ân nghĩa phải đáp đền, phải không em. Em lượng thứ cho anh. Tôi nắm bàn tay anh.

    Vược đem về mười hai trái cam Bố Hạ bảo, hôm nay là ngày Cam Lai cả nhà mình thưởng thức, cam Bố Hạ ngon lắm. Gián đâu, mời bà vào xơi cam. Vược bổ cam. Con dao sắc trong bàn tay, cô tách ra những múi cam mọng nước, bất giác tôi nghĩ đến con dao của bà nội tôi bổ cau mời khách lại nao lòng. Gián bưng đĩa cam lên mời mẹ tôi, má em dậy đỏ, không biết có phải em đang nghĩ nghĩ điều hệ trọng đối với em hay không. Con gái là thế, cứ nghĩ đến chuyện yêu đương là mặt cứ đỏ au lên, khổ vậy, chưa bị khảo đã xưng tuốt tuồn tuột. Gián chạy ào ra khỏi cửa, tay cầm quả cam to nhất.

    Vệ vui vẻ bảo, một ngày không xa nữa, bố Phúc hảo hán về, gia đình ta cũng lại sum vầy như cái tổ ấm này phải không Hoà? Mẹ tôi lại tứa nước mắt.Tôi nói. Em cũng mong như thế, nhưng cuộc chiến này đầy cam go, không biết nó kết thúc vào lúc nào, ước mơ chỉ là ước mơ thôi, còn sự thật mãi tận đẩu tận đâu ấy. Nuốt múi cam ngọt mà trong tận sâu thẳm lòng mình, tôi cảm thấy một chút đăng đắng nghẹn lại nơi cuống họng. Vãn chiều, mẹ con tôi chia tay vợ chồng Vệ. Anh nắm tay tôi dặn dò, em còn khổ nhiều, nhớ phải ráng lên!

     

     

     

     

     

     

  • 2 :: TRẦN CHIỂU GIỚI THIỆU
    tranchieuqn | 04 January, 2012 18:33

    Vũ Phong Tạo (dịch) - 27-09-2011 10:13:09 AM

    altVanVN.Net - Tại một thành phố ven biển miền nam nước Pháp, du lịch đang vào mùa làm ăn thịnh vượng, nhưng mấy trận mưa lớn bất ngờ, làm cho hoạt động kinh doanh của mọi cửa hàng đều mỗi ngày một kém đi. Trên vai đại đa số người đều mang những món nợ nặng nề, tâm tình buồn nản, cuộc sống cũng thất vọng.

    alt

    Vận may là có một vị triệu phú Nga đến một khách sạn tại đây. Ông ta yêu cầu xem một số gian phòng, đầu tiên ông ta đặt 100 euro tiền đặt cọc ở quầy tiếp khách, sau đó cầm chìa khoá đi lên tầng kiểm tra các gian phòng.

    Ông chủ khách sạn du lịch vội vàng đem 100 euro chạy đến cửa hàng thực phẩm chín gần đấy, trả lại 100 euro nợ trước mấy ngày. Ông chủ cửa hàng thực phẩm chín lại chạy như bay đến cửa hàng thịt, trả lại 100 euro tiền khất nợ. Ông chủ cửa hàng thịt lại mang tiền chạy đến một ngõ nhỏ nơi nhà hàng bán buôn, thanh toán 100 euro nợ lại mấy ngày trước. Cửa hàng bán buôn thịt lại mang tiền đến nhà người chăn nuôi lợn trả nợ…

    Người nuôi lợn lại mang 100 euro đi gặp người tình của anh ta.

    Bởi vì khủng hoảng kinh tế, người nuôi lợn và tình nhân lâu lắm rồi không có cơ hội gặp nhau ăn uống, hôm nay thật là cơ hội tốt đẹp trời ban cho. Trùng hợp là, hai người lại là khách quen thuộc thường xuyên của khách sạn du lịch này. Thế là, hai người đến khách sạn du lịch, đưa 100 euro trao cho nhân viên phục vụ, rồi vui vẻ thoải mái tiêu dùng.

    Chính vào lúc ấy, sau khi kiểm tra tất cả các gian phòng, vị triệu phú người Nga đi xuống tầng trệt, ông tỏ ra mình không ưng ý với những gian phòng cùng những thiết bị và phục vụ ăn uống ở đây, thế là được nhận lại 100 euro đặt cọc, rồi ra đi…

    Không có lợi nhuận và thu nhập nào, nhưng mọi người đều tháo gỡ được gánh nặng nợ nần. Mọi người trong cái thành phố nhỏ này lại bắt đầu tràn đầy niềm tin vào cuộc sống, hăng hái tiến lên phía trước.

     

  • 2 :: TRẦN CHIỂU GIỚI THIỆU
    tranchieuqn | 04 January, 2012 15:52


    HÌNH ẢNH ĐẸP VỀ CÁC LOẠI MÈO PHỔ BIẾN VÀ ĐƯỢC ƯA CHUỘNG NHẤT

    MỪNG SINH NHẤT CHẮT NỘI TRẦN BẢO UY VŨ
    SINH NGÀY 20 THÁNG 12 NĂM 2011
    1. Mèo Ba Tư lông dài mặt tịt (Persian) :
    alt
    alt
    alt

    2. Mèo Maine Coon "khủng" - tình yêu của đời em!
    alt
    alt
    alt


    3. Mèo Exotic (gần giống mèo Ba Tư bởi khuôn mặt tròn tịt dễ thương nên tạm gọi là Ba Tư lông ngắn alt )
    alt
    alt
    alt

    4. Abyssinian- tình yêu thứ hai của em:
    alt
    alt
    alt

    5. Mèo Siamese:
    alt
    alt
    alt
    6. Mèo Ragdoll:
    alt
    alt
    alt

    7. Mèo Sphynx nhân sư không lông ngộ nghĩnh:
    alt
    alt
    alt

    8. Mèo thần Miến Điện (Birman) :
    alt
    alt
    alt

    9. Mèo Mỹ lông ngắn (American Shorthair) khá nổi tiếng anh chị nhỉ!
    alt
    alt
    alt

    10. Mèo Oriental:
    alt
    alt
    alt

    11. Mèo Tonkinese:
    alt
    alt
    alt

    12. Mèo Norwegian Forest Cat:
    alt
    alt
    alt

    13. Mèo Cornish Rex lông xoăn thanh mảnh, ngộ nghĩnh và đáng yêu:
    alt
    alt
    alt

    14. Mèo British Shorthair (mèo Anh lông ngắn) :
    alt
    alt
    alt

    15. Mèo Devon Rex lông xoắn:
    alt
    alt
    alt
    16. Mèo Burmese hồn nhiên, trong sáng:
    alt
    alt
    alt

    17. Mèo tai cụp Scốt- len (Scottish Fold) :
    alt
    alt
    alt

    18. Mèo Ocicat:
    alt
    alt
    alt


    19. Mèo xanh Russian Blue béo tốt và ngộ nghĩnh:
    alt
    alt
    alt

    20. Gấu mèo Mau Ai Cập (Egyptian Mau) :
    alt
    alt
    alt
    21. Mèo Somali cute cực kỳ!
    alt
    alt
    alt

    22. Mèo thỏ Manx không đuôi nặng nề nhưng nhanh nhẹn:
    alt
    alt
    alt

    23. Mèo Siberian cute vô đối! :
    alt
    alt
    alt

    24. Mèo Nhật đuôi cộc (Japanese Bobtail) :
    alt
    alt
    alt

    25. Mèo lông xoăn Selkirk Rex (lại một loài mèo lông xoăn mới! ) :
    alt
    alt
    alt
    26. Mèo Pháp Charteux :
    alt
    alt
    alt

    27. Mèo Thổ Nhĩ Kỳ Turkish Angora- người anh em gần xa với mèo Nga lông xù:
    alt
    alt
    alt

    28. Mèo Mỹ tai vểnh American Curl- loài mèo xinh nhất của mọi thời đại:
    alt
    alt
    alt

    29. Mèo Colorpoin Short Hair:
    alt
    alt
    alt

    30. Mèo European Burmese:
    alt
    alt
    alt

    31. Mèo mun Ấn Độ (Bombay) :
    alt
    alt
    alt

    32. Mèo Mã Lai Singapura:
    alt
    alt
    alt

    33. Mèo Mỹ đuôi cộc (American Bobtail) :
    alt
    alt
    alt


    34. Mèo Korat:
    alt
    alt
    alt

    35. Mèo Bali (Balinese) :
    alt
    alt
    alt
    36. Mèo Havana Brown:
    alt
    alt
    alt

    37. Mèo "hổ ưa nước" Tukish Van:
    alt
    alt
    alt

    38. Mèo Javanese:
    alt
    alt
    alt

    39. Mèo Ragamuffin:
    alt
    alt
    alt

    40. Mèo Mỹ lông dây (hay trung gian gì cũng được, nhiều cách dịch mà!) (American Wirehair) :
    alt
    alt
    alt
    41. Mèo lông xoăn dài LaPerm kì lạ có 1- 0- 2:
    alt
    alt
    alt
    Nguồn trích dẫn (0)

    4 Bình luận

    1. Namcao la tao

      Namcao la tao

      18:06 05-04-2011
      ai co' biet dia chi mua nhung loai meo` nay` khongalt nhin` ma` muon' nuoi qua altaltaltaltaltaltaltaltalt
    2. ••¤(`×[¤ (m€σ_cסл) ¤]×´)¤••
      nhju meo ghe! alt
    3. dung pio

      dung pio

      18:46 28-07-2010
      meo meo ^ ^
    4. ๑۩۞۩๑•(™hoahongtrang™) ¶gia tộc kute¶••๑۩۞۩๑•
      meo dep wa!cho minh mot con duoc khong ban!neu ban cho thi dem qua nha minh nhe!minh thich meo trang lam
    5. ♥♂Colin†HạVi♀♥ src=http://seablogs.zenfs.com/u/.3gc5xmRHxu5gREjlZBWPvA4/profile/tn_1.jpg

      ♥♂Colin†HạVi♀♥

      16:08 21-01-2010

      Maine Coon - The Best Cat

       

      alt
       
      Những câu truyện thần thoại, cổ tích và truyền thuyết đều xoay quanh loài mèo Maine Coon. Một số thì khôi hài, một số thì có trí tưởng tượng vô cung bay xa, một số thì chỉ là lời kể hư cấu. Hẳn là chúng đã trở thành tư liệu cho nhiều cuộc trò chuyện.

       

      Những cuốn sách, bài báo đề cập đến khia cạnh này của loài Maine Coon luôn được đón nhận rất nhiều vì mọi người dường như không bao giờ thấy chán đối với các chủ đề và luôn háo hức được biết thêm nhiều hơn về giống mèo tuyệt vời này.
      alt

      Mèo Maine Coon là loài mèo lông dài gốc Mỹ, và được phát hiện như một giống mèo đặc biệt tại Maine, nơi chúng được nuôi chủ yếu là để bắt chuột. Qua quá trình giao phối trong tự nhiên, giống mèo này đã tiến triển thành một loài mèo cứng cáp đến lý tưởng để thích hợp với mùa đông khắc nghiệt và các mùa khác nhau trong vùng. Mèo Maine được biết đến nhiều qua vè đẹp tự nhiên rất đằm thắm, tính cách dễ chịu và một trí thông minh tuyệt với. chúng đặc biệt rất tốt bụng với trẻ nhỏ và loài chó và luôn luôn là một người bạn tốt và khó tìm kiếm.

      alt



      alt

      Mèo Maine Coon được ngưỡng mộ bởi vẻ đẹp của nó, và một chú mèo Maine Coon đã được chọn là Mèo Đẹp Nhất trong buổi trình diễn các loài mèo đầu tiên được tổ chức trong nước. Quá trình chuyển tiếp từ nông trang thoải mái trở thành người vào vòng chung kết của CFA không phải là dễ dàng, cũng như không phải diễn ra nhanh chóng. Mặc dù chúng đã ít được ưa chuộng, và đã vắng mặt ở nhiều buổi trình diễn trong một thời gian khá dài, nhưng ngày nay chúng ta vẫn nhìn thấy rất nhiều con mèo mang vẻ đẹp của loài mèo này trong phần lớn các buổi trình diễn, và cũng không có gì là lạ khi gọi Maine Coon là Loài Mèo Đẹp Nhất.

      ------------

      em thấy loài mèo này có một vẻ đẹp rất huyền bí, ko có gì lạ khi chúng luôn có mặt trong các câu truyện cổ, thần thoại, truyền thuyết. đặc biệt là thần thoại bắc âu. chúng rất hợp trong những câu chuyện đó.

      Nguồn: CFA
      Ashita (Theo www.vietpet.com
  • 2 :: TRẦN CHIỂU GIỚI THIỆU
    tranchieuqn | 23 December, 2011 06:40

    04/05/2011 16:25  |  249 lượt xem

    altBài viết được đăng trên trang chủ

    Truyện ngắn của tác giả đoạt giải thưởng Nobel Văn chương 1903

    alt

    Người cha

    Bjornstjerne Bjornson

    Nhân vật chính của câu chuyện này là Thord Orerass, người đàn ông giàu có và có thế lực nhất trong xứ đạo. Một hôm, ông ta xuất hiện trong phòng cha xứ, dáng người cao, điệu bộ trang nghiêm. 
    - Vợ con vừa đẻ con trai - ông ta nói. - Con muốn làm lễ rửa tội cho nó. 
    - Ông đặt tên cháu là gì? 
    - Rinn. Theo tên của cha con. 
    - Thế còn người đỡ đầu? 
    Tên cha mẹ đỡ đầu của đứa bé được đọc lên và đó đích thực là những con người đáng quý nhất trong số bạn bè thân thích của Thord quanh xứ đạo. 
    - Còn gì nữa không? - Cha xứ ngước lên hỏi. 
    Người nông dân do dự một chút, cuối cùng, ông ta nói: 
    - Con muốn tổ chức lễ rửa tội riêng cho một mình thằng bé. 
    - Nhưng vào ngày thường đấy chứ? 
    - Thứ bảy tới, vào lúc 12 giờ trưa. 
    - Còn gì nữa không? - Cha xứ hỏi. 
    - Chỉ có vậy thôi, thưa cha. - Người nông dân sửa lại mũ, định đi ra. 
    Bây giờ cha xứ mới nhổm dậy: 
    - Dù vậy, vẫn còn một điều nữa - Cha xứ tiến về phía Thord, cầm tay và nhìn vào mắt ông ta, nói một cách trang trọng: - Ơn chúa, thằng bé có thể sẽ là phúc lành đối với ông! 
    Mười sáu năm sau Thord lại đến gặp cha xứ. 
    - Thật kỳ lạ, năm tháng chẳng có tác động gì tới ông!-Cha xứ nói, bởi ông nhận thấy Thord chẳng thay đổi chút nào. 
    - Đó là vì con không có điều gì phiền muộn - Thord đáp. 
    Nghe vậy, cha xứ không nói gì, nhưng một lát sau ông nói: 
    - Tối nay ông có điều gì vui thế? 
    - Tối nay con đến phiền cha về lễ biên tín ngày mai cho thằng bé. 
    - Cậu bé sáng dạ lắm. 
    - Con sẽ chưa trả tiền nếu chưa được biết số thứ tự của thằng bé tại nhà thờ ngày mai. 
    - Cậu ta sẽ là số một. 
    - Vậy là con đã nghe. Đây là mười đô-la, thưa cha. 
    - Ông có cần tôi giúp gì nữa không? - Cha xứ hỏi, mắt vẫn nhìn Thord không rời. 
    - Chỉ có vậy thôi, thưa cha. 
    Thord đi ra. 
    Thêm tám năm nữa trôi qua. Một hôm, cha xứ nghe thấy ngoài cửa những tiếng ồn ào của một toán người đang tiến lại gần. Thord dẫn đầu, bước vào trước tiên. 
    Cha xứ ngẩng lên và nhận ngay ra ông ta. 
    - Tối nay ông mang theo tùy tùng đầy đủ quá, ông Thord ạ - Cha xứ nói. 
    - Con đến để yêu cầu đăng bố cáo về đám cưới thằng bé nhà con. Nó sắp lấy cô Karen Storliden, con gái ông Gudmund, người đang đứng cạnh con đây. 
    - Thế ư? Đó là một cô gái giàu nhất trong xứ đạo. 
    - Mọi người đều nói vậy - Người nông dân nói và đưa một tay hất mái tóc ra phía sau. 
    Cha xứ ngồi yên một lúc, dường như suy nghĩ rất lung, sau đó ghi tên vào sổ, không bình luận gì thêm. Mấy người đàn ông đó ký tên bên dưới. Thord đặt ba đô-la lên bàn. 
    - Tôi chỉ lấy một đô-la thôi-Cha xứ nói. 
    - Con rất biết, nhưng con chỉ có một mình thằng bé. Vì thế, con muốn hào phóng với công chuyện của nó. 
    Cha xứ nhận tiền. 
    - Đây là lần thứ ba ông đến vì chuyện con trai, ông Thord ạ. 
    - Nhưng bây giờ con sắp lo xong cho nó rồi-Thord nói và vừa gấp quyển sách bỏ túi vừa chào tạm biệt, đi ra. 
    Toán người chậm rãi ra theo. 
    Hai tuần lễ sau, một ngày ấm áp và lặng gió, hai cha con Thord chèo thuyền ngang qua hồ, đến nhà cô Storliden để sửa soạn cho đám cưới. 
    - Tấm ván này không được chắc chắn - Anh con trai nói và đứng lên để chỉnh cho ngay ngắn chiếc ghế đang ngồi. 
    Đúng lúc đó, tấm ván dưới chân anh ta bị trượt. Anh ta thét lên một tiếng, hai tay chới với rồi ngã nhào xuống nước... 
    - Bám vào mái chèo - Thord kêu lên và vội vã chèo thuyền về phía con. 
    Trong khi đó, người con trai đã lật ngửa, cố nhìn cha thật lâu rồi chìm nghỉm. 
    Thord không thể tin ngay vào điều vừa xảy ra. Ông ghìm con thuyền bất động hồi lâu, mắt nhìn trừng trừng vào chỗ đứa con vừa biến mất, như thể anh ta chắc chắn sẽ lại nổi lên mặt nước. Tăm nước lác đác xuất hiện, nối tiếp nhau, cuối cùng một chiếc bong bóng lớn nổi lên, vỡ tung. Sau đó mặt hồ trở lại phẳng lặng và trong sáng như gương. 
    Ba ngày đêm liền người ta thấy Thord chèo thuyền quần đảo trên hồ để tìm xác con, không ăn không ngủ. Mãi rạng sáng ngày thứ ba ông ta mới tìm thấy. Thord bế con trên tay, đi qua đồi, về đến tận vườn nhà. 
    Có lẽ phải đến một năm trôi qua kể từ ngày hôm đó. Một buổi tối mùa thu, cha xứ lại nghe ngoài hành lang có ai đó đang thận trọng rờ tìm chốt cửa. Cha xứ mở cửa, một người đàn ông cao, gầy, lưng còng, tóc bạc bước vào. Nhìn kỹ hồi lâu cha xứ mới nhận ra ông ta. Đó chính là Thord. 
    - Ông dạo này chơi muộn thế! - Cha xứ nói rồi đứng lặng trước mặt ông ta. 
    - Ồ, à vâng, đã muộn - Thord nói và ngồi xuống. 
    Cha xứ cũng ngồi xuống ghế, chờ đợi. Tiếp theo là một bầu im lặng kéo dài. Cuối cùng Thord nói: 
    - Con có một chút quà cho những người nghèo. Con muốn nó được coi như là di sản của thằng nhỏ nhà con. 
    Ông ta đứng dậy, đặt gói tiền lên bàn rồi lại ngồi xuống ghế. Cha xứ đếm gói tiền. 
    - Nhiều quá! - Cha xứ nói. 
    - Đó là một nửa giá trị khu vườn. Con vừa bán hôm nay. 
    Cha xứ ngồi yên lặng hồi lâu. Mãi sau ông mới hỏi bằng một giọng trìu mến. 
    - Ông dự định làm gì bây giờ, ông Thord? 
    - Một điều gì đó tốt đẹp hơn. 
    Họ ngồi đó thêm một lúc nữa. Thord cúi mặt, còn cha xứ nhìn ông ta không rời mắt. Sau cùng, cha xứ cất tiếng dịu dàng và chậm rãi: 
    - Tôi nghĩ, cuối cùng cậu con trai đã mang phúc lành thực thụ đến cho ông. 
    - Vâng, chính con cũng nghĩ như vậy - Thord đáp và ngước nhìn lên. Hai giọt nước mắt to tướng từ từ lăn trên hai gò má.

    Ngô Bích Thu dịch

     

  • 5 :: Ý KIẾN - BÌNH LUẬN
    tranchieuqn | 23 December, 2011 06:31

    NOBEL VĂN HỌC THUỘC VỀ NHÀ VĂN PERU

    Mario Vargas Llosa viết nhiều thể loại

    Giải Nobel Văn học năm nay đã về tay nhà văn người Peru, Mario Vargas Llosa, 74 tuổi.

    Ủy ban nói ông đã “khắc họa các cơ cấu quyền lực cũng như những hình ảnh sâu sắc về sự kháng cự, sự nổi loạn và bất lực của con người”.

    Ông nổi tiếng từ thập niên 1960 với các tiểu thuyết như The Time of the Hero và Conversations in the Cathedral.

    Ông là một trong những nhà văn được đọc nhiều nhất từ châu Mỹ Latin trong nửa thế kỷ qua.

    Viết nhiều ở cả vị trí nhà văn, nhà phê bình và nhà báo, ông đã đi từ các vấn đề của riêng xã hội Peru đến những câu hỏi rộng lớn hơn.

    Ông viết cả truyện trinh thám, hài hước và những tác phẩm cách tân hơn.

    Từng được xem là người cánh tả, ông đã ra ứng cử tổng thống Peru năm 1990 cho một đảng trung hữu nhưng thua trước Alberto Fujimori.

    Ông cũng nổi tiếng vì từng có lần đánh văn hào người Columbia, Gabriel Garcia Marquez và chỉ trích ông này là ca tụng chế độ "giam cầm nhiều tù nhân chính trị" ở Cuba.

    Khi nghe tin được giải Nobel, ông Llosa nói với một đài phát thanh ở Columbia rằng ông không nghĩ mình là ứng viên.

    "Đó là sự công nhân văn học châu Mỹ Latin và văn học bằng tiếng Tây Ban Nha," ông nói.

    Tác phẩm của ông được nhiều người ưa thích

    Kể từ sau khi Marquez giành Nobel năm 1982 mới lại có một nhà văn Nam Mỹ được giải thưởng trị giá 1.5 triệu đôla.

    Trong sáu năm trước, ủy ban đã tặng cho 5 người châu Âu và một người Thổ Nhĩ Kỳ.

    Năm ngoái giải về tay nhà văn Đức Herta Mueller.

    Vargas Llosa đã giảng dạy ở nhiều đại học của Mỹ, Nam Mỹ, và châu Âu.

    Học kỳ này, ông đang dạy tại Đại học Princeton của Hoa Kỳ.

    Từ thập niên 1970, ông chuyển từ người cánh tả sang ủng hộ thị trường tự do và phê phán Fidel Castro của Cuba.

    Sự việc nổi tiếng xảy ra năm 1976 ở Mexico City, khi ông đấm người bạn cũ, Garcia Marquez. Nhưng người ta không rõ vụ này là vì chính trị hay vì cãi nhau cá nhân.

    Sau khi thua trong cuộc bầu tổng thống 1990, ông trở nên chán nản vì người dân Peru ủng hộ sự cai trị cứng rắn của Tổng thống Alberto Fujimori.

    Ông bỏ xứ ra đi, lấy quốc tịch Tây Ban Nha, và sống ở Madrid và London.

    Ông còn một căn nhà ở thủ đô Lima của Peru, nhưng thường chỉ lặng lẽ về thăm quê sau khi Fujimori đã bị lật đổ và bỏ sang Nhật năm 2000.

  • 6 :: ĐỌC - SUY NGẪM
    tranchieuqn | 23 December, 2011 05:53

    34 CÂU NÓI CỦA NGƯỜI 90 TUỔI

    1. Life isn't fair, but it's still good.
           (Cuộc đời nhiều bất công nhưng vẫn còn tốt chán.)
    2. When in doubt, just take the next small step.
           (Khi nghi ngại, hãy từ từ mà tiến.)
    3. Life is too short. Don't waste time hating anyone.
     
             (Cuộc đời quá ngắn ngủi. Đừng phí thỉ giờ ghét bỏ ai làm gì.) 
    4. Only friends and family will be present in sickness. Stay in touch.  
           (Đau ốm, chỉ có gia đình và bạn bè bên cạnh. Nhớ gần gũi.) 
    5. Pay off your credit cards every month.
           (Hãy trả hết nợ thẻ tín dụng mỗi tháng.) 
    6. You don't need to win every argument. Agree to disagree.
           (Khi tranh luận, hơn thua không đáng kể. Nên chấp nhận bất đồng.)
    7. Crying is good, but it's more healing crying with friends.
           (Khóc cũng tốt, nhất là khi khóc với bạn bè.) 

    8. Release your children when they become adults, its their life now.
           (Buông tay với con cái trưởng thành. Chúng có cuộc sống riêng.)

    9. Save for retirement starting with your first pay cheque.
            (Để dành cho tuổi về hưu ngay với số tiền lương đầu tiên.)

    10. When it comes to chocolate, resistance is futile.
            (Để ý sự cám dỗ)   
    11. Make peace with your past so it won't screw up the present.
            (Hãy làm lành với quá khứ để hiện tại được yên ổn.) 

    12. It's OK to let your children see you cry. 
            (Con cháu thấy mình khóc đâu có sao/)      
    13. Don't compare your life to others. They have different journeys.
            (Đừng đem đời mình so với ai đó; đời mỗi người mỗi khác) 

    14. Never be in a secret relationship. 
            (Đừng bao giờ dính vào một mối quan hệ bí mật)

    15. Everything can change in the blink of an eye.
            (Mọi chuyện ở đời có thể thay đổi trong chớp mắt)
    16. Take a deep breath. It calms the mind.
            (Hít thở sâu giúp tinh thần ổn định)
    17. Get rid of anything that is neither useful, beautiful, nor joyful.
            (Hãy gạt bỏ những gì vô ích, xấu xa, buồn bã)
    18. What doesn't kill you really makes you stronger.
            (Điều gì không giết ta được sẽ giúp ta mạnh hơn) 
    19. It's never too late to have a happy childhood.
             (Sống lại như trẻ con lần nữa cũng không phải là trễ quá)
    20. For whatever you love in life, don't take no for an answer.
            (Những gì yêu quí trên đời, ta đều phải ráng đạt cho được)

    21. Today is special. Enjoy it.
            (Ngày hôm nay là ngày đặc biệt. Phải tận hưởng nó) 

    22. Your belief of your being right doesn't count. Keep an open mind.
            (Cứ tin mình luôn luôn đúng là bậy. Phải có đầu óc cỏ̉i mỏ̉)

    23. No one is in charge of your happiness but you.
            (Hạnh phúc của mỗi người là mối lo riêng của người đó)
    24. Forgive everyone everything.
            (Hãy tha thứ tất cả cho mọi người)

    25. What other people think of you is none of your business.
            (Đừng bận tâm về nhận xét của ai đó đối với mình)
    26. Time heals almost everything. Give time time.
            (Thời gian hàn gắn gần như mọi sự. Xin cho thời gian có thì giờ)
    27. However good or bad a situation is, it will change.
            (Tình thế dù tốt hay xấu, rồi cũng thay đổi)
    28. Don't take yourself so seriously. No one else does.
            (Đừng quá nghiêm khắc với bản thân. Ai cũng vậy thôi)
    29. Believe in miracles.
            (Hãy tin vào phép lạ)
    30. Your children get only one childhood.
            (Con cái chúng ta chỉ có một thời trẻ trung)

    31. Envy is a waste of time. 
             (Đừng ganh tị. Mất thì giờ vô ích)
    32. It's OK to yield.
           ( Làm được bao nhiêu cũng tốt) 
    33. Life is a gift."
           (Cuộc sống là một món quà)
    34. Friends are the family that we choose.
                                 (Bạn bè là gia đình chính chúng ta đã chọn) 
                 From Regina Brett, 90 years old.
     
    Nguồn Phạm Viết Đào
  • 3 :: SỨC KHOẺ
    tranchieuqn | 26 November, 2011 05:43

     Hút 400 điếu thuốc, phổi sẽ đen kịt như… nước cống

     

    Ảnh minh họa.

    Mặc dù các phương tiện thông tin đại chúng nhiều lần nhắc đến tác hại “chết người” của việc hút thuốc lá nhưng xem ra không ít nam giới Việt vẫn “liều mình” đánh đổi sức khỏe chỉ vì một điếu thuốc.

    Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đã tiến hành thử nghiệm với 400 điếu thuốc lá, kết quả cho thấy, khi đốt hết 150 điếu thuốc thì màu nước trong bình (tượng trưng cho lá phổi con người) đã chuyển từ màu trắng trong sang màu vàng như nước chè pha loãng. Đốt đến điếu thứ 380 thì nước đã chuyển thành màu đen đặc như cà phê do thấm nhựa và sau 400 điếu, nước đen kịt như nước cống.

    Sau khi tiến hành đun chỗ nước này lên, bốc hơi nước hết, các nhà khoa học thu lại được 7,2g nhựa, rất dính và đắng. Trong khi đó, người nghiện thuốc lá có thể hút 1 bao thuốc (20 điếu) thậm chí nhiều hơn mỗi ngày.

    Thông tin mới nhất về tác hại của khói thuốc lá của các nhà khoa học Mỹ cũng cho thấy, một làn khói thuốc chứa tới 7.000 chất độc hóa học, trong đó có hàng trăm chất cực độc và ít nhất 70 chất có thể gây ung thư. Cụ thể là axton (chất tẩy trong thuốc sơn móng tay), amoniac (chất tẩy rửa sàn nhà và bồn vệ sinh), DDT/Dieldrin (thuốc trừ sâu), phoóc-môn và CO (khí thải ô tô), toluene (dung môi công nghiệp), methanol formaldehyde (chất để ướp xác chết)… Những chất này khi đi vào cơ thể sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thần kinh, mạch máu và nội tiết gây ra những bệnh tim mạch, giảm trí nhớ và các bệnh ung thư.

    Biết vậy nhưng hàng ngày vẫn có hàng triệu nam giới sẵn sàng bỏ một đống tiền chỉ để mua chất độc vào người.(Nguồn LAO ĐỘNG)

     

     

     

  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 22 November, 2011 22:37

    MỘT TRĂM VÀ CHÍN CHÍN

     

    TIỂU THUYẾT CỦA TRẦN CHIỂU

     

     

     alt

     

    CHƯƠNG 17

     

    EM DỊU

    Bố tôi đang làm nhiệm vụ đặc biệt ở đặc khu bỗng bị chất vấn về vụ án Tổng Choảnh vì ta vừa bắt được một tài liệu mật ghi rõ bố tôi đã đầu thú tên cáo già đội lốt cộng sản.Ông bị xốc, người lả đi phải đưa vào khu điều trị. Bố tôi đã gặp em Bần. Bố con vừa mừng vừa tủi. Lúc ấy, em Bần đã là một sỹ quan rất được đồng đội tin yêu và đã lọt vào đôi mắt xanh của một nữ an ninh.Bần của tôi giống bố như hai giọt nước. Em có đôi mắt trong sáng và nụ cười rất duyên. Em báo tin cho bố biết, cấp trên đã quyết định em sang Trung Quốc học chuyên về ngoại khoa hai năm, chỉ chờ người về thay là em lên đường. Em gửi thư về cho bà và cho mẹ khoe đã có người bạn gái xinh lắm, cô ta là một nữ an ninh. Cả nhà vui vì em đã trưởng thành và đặt nhiều hy vọng vào em. Em còn cho biết ông lang Bẩm đã hy sinh trong một cuộc chống càn. Nhân dân chôn cất ông trên một đồi cây thuốc nam quanh năm xanh mượt. Hoà bình lập lại em sẽ đưa gia đình ông lên thăm và chuyển mộ ông về quê. Bấy giờ em mới lấy vợ, và trước khi cưới, em sẽ cùng vợ em lên viếng ông để tạ ơn ông đã cứu mạng. Em còn dặn tôi, không được khoe chuyện riêng của em với bà, với mẹ. Em sợ bà nội và mẹ chê cô ấy thì em khổ. Chỉ mình chị biết thôi nhé. Chị ơi, cô ấy xinh lắm cơ, lại có cái tên rất duyên, Dịu nghe cái tên Dịu chị có thích không? Em thì em không chê vào đâu được, bởi cô ấy được cả người, được cả nết, giá mà có tấm ảnh của cô ấy, em sẽ gửi ngay về cho chị xem, hẳn chị sướng rên cho mà xem.

    Sau khi điều trị khỏi bệnh, bố tôi được trở về tổng Mao Điền vẫn giữ nguyên vị trí công tác cũ. Bố con tôi gặp nhau tại một cơ sở mới khá an toàn. Bố giới thiệu tôi với một cán bộ an ninh tên là Dịu, bố dặn tôi chỉ bảo cho Dịu biết một cách rất chi tiết bản đồ làng Quan Nhân, đặc biệt là cái bót làng Quan Nhân. Từ giờ phút này, con phải coi Dịu như em gái, luôn luôn gần gặn nhau và khi buộc mỗi người đi một hướng thì phải có mật hiệu, nhưng mật hiệu phải bí mật, không để lộ cho người thứ ba biết.

    Dịu người làng Quan Nhân bằng tuổi Bần. Em theo mẹ vào chiến khu tìm bố, nhưng bố mãi mãi nằm lại nơi ông đã nguyện làm người lính chiến trung thành. Mẹ Dịu nhờ một người Dao nuôi nấng dạy bảo em, bà xuống Mật Cách ở với chị Tho, chị đi Nam, bà cũng đi luôn. Lớn lên, cầm được cái cày, Dịu tình nguyện vào làm việc ở khu chữa bệnh và em đã gặp Bần của tôi. Chúng đã thuộc về nhau như tôi đã kể hầu quý độc giả.

    Dịu thông minh và có trí nhớ tuyệt vời. Em thuộc bản đồ làng Quan Nhân và bót làng Quan Nhân như thuộc lòng bàn tay.Mặc dù mới chỉ trên bản đồ, nhưng em đã tỏ ra một người chỉ huy sắc sảo có bản lĩnh. Em bảo, ta tấn công vào bót địch theo hướng X thì Sương sẽ đứng ở vị trí S để chỉ huy, ta để một tổ tam tam mưu trí và dũng cảm tập kích phía sau, Sương bị bất ngờ ắt phải tháo sang chốt A, đi vào cửa tử của y. Đúng kế của Dịu, bọn tay sai và Sương chủ quan, không lường được cách bày binh bố trận của ta hút hoả lực của chúng vào một hướng để tiêu diệt chúng ở một hướng bất ngờ. Sương bị đền tội. Bót làng Quan Nhân bị tiêu diệt.Người lập công lớn nhất trong trận đánh đó chính là Dịu.Tôi cảm phục em, người con gái làng Quan Nhân trung kiên quả cảm và tự sâu thẳm trong trái tim, tôi mừng em Bần của tôi có Dịu, gia đình tôi sẽ dịu đi bao nỗi gian truân mà cuộc đời đen bạc đã nhắm vào chúng tôi, những người lương thiện. Tôi trở về nhà lúc đêm chưa tắt hẳn, ngày chưa sang gặp bà và mẹ vui quá nước mắt cứ chảy ròng ròng, tôi chỉ kịp thông báo cho mọi người biết bót làng Quan Nhân đã bị tiêu diệt và Sương đã bị giết.

    Bần không được sang Trung Quốc học vì bị cảm đột ngột, em phải nằm điều trị hơn một tháng không khỏi, tôi và Dịu phải nhờ cơ sở bí mật đưa em sang ông lang Can nhờ ông chạy chữa. Bọn mật thám chỉ biết ông ông chữa cho một người bệnh thập tử nhất sinh, chứ không biết đó là một cán bộ Việt Minh. Bà nội tôi và mẹ tôi đau lòng, nhưng tuyệt đối không được tới thăm nuôi để bảo vệ an toàn tính mạng em và gia đình ông lang Can, nhưng cứ hai ngày cơ sở lại báo tin về tình hình bệnh tật của em, nên bà nội và mẹ yên lòng.(còn nữa)

     

  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 22 November, 2011 22:20

    MỘT TRĂM VÀ CHÍN CHÍN

     

    TIỂU THUYẾT CỦA TRẦN CHIỂU

     

     

     alt

     

    Chương 16:

     

    NHÀ TÙ KHỔNG LỒ VÀ TÊN PHẢN BỘI

     

    Bang Mỏ công bố danh sách những người làng Quan Nhân làm cộng sản bị diệt đã lên tới hai mươi hai người, trong đó có cô Ngọt, anh Bao, chị Bao, ông Gạo, ông Bi, anh Túc, anh Bắc, bà Rãnh và mười lăm du kích quân.Chúng niêm yết danh sách những gia đình có người làm cộng sản bị giết trên khắp đoạn đường làng dài hai cây số.Và, kêu gọi thân nhân họ đầu thú, hàng ngày phải treo cờ ba vạch trước nhà. Nếu không y lệnh, chúng sẽ gom tất cả lại tập trung vào một xóm, thực hiện nội bất xuất ngoại bất nhập, ban ngày đi làm đồng áng phải xin phép xóm trưởng, ban đêm không được ra ngoài. Một nhà tù khổng lồ kiểu mới được thiết lập trong vòng năm tầng dây thép gai dày đặc. Làng Quan Nhân lúc bấy giờ ngày nắng bỏng mà lòng người giá lạnh rùng rợn. Không có tiếng cười đùa của con trẻ, không có niềm vui của những lứa đôi, không có tiếng học bài lúc sang canh...

    Thầy Khôi và bố tôi vẫn bám trụ tại làng Quan Nhân. Hai ông ở hai hầm bí mật cách nhau một cây số vẫn đảm bảo liên lạc thường xuyên qua ba đường dây, mỗi đường dây chỉ một người biết và thực hiện. Mẹ tôi phải đưa thức ăn đồ uống cho bố tôi qua một cái hố xí xuyên từ đầu ngõ sang sát hàng rào nhà Tiên Khắc.Trong bát cơm có chỉ thị của thầy Khôi và phương án tác chiến, tình hình địch, nói một cách khác là hàng ngày ông có đầy đủ thông tin cần thiết để chỉ đạo thông suốt đến tận cơ sở bí mật trong làng Quan Nhân.Tôi được cấp trên điều sang làng Mao Trạch kiểm tra tình hình chuẩn bị phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ. Làng này mới bị khủng bố, nhiều cơ sở bị vỡ, một số cán bộ, đảng viên bị bắt, dân chúng không ít người hoang mang dao động.Tôi vừa chân ướt chân ráo đến cơ sở mới đã vấp phải một khó khăn lớn đó là cơ sở này đang bị bọn tay sai Bang Mỏ cắm chốt, chúng túc trực hai mươi bốn giờ trên hai mươi bốn giờ nên việc thông tin luôn luôn bị chậm, thậm chí bị tắc, tôi chưa có cách khắc phục thì bà nội tôi bị tay sai Bang Mỏ bắt. Chúng khẳng định bố tôi và tôi vẫn bám trụ tại làng Quan Nhân, nếu muốn sống bà phải kêu gọi bố con tôi ra đầu thú. Bà bảo, các ông biết bố con nó ở làng Quan Nhân này thì bủa vây bắt chúng, làm sao tôi biết chỗ chúng ở, với lại, bố con chúng thừa biết các ông đang rắp tâm bắt tôi để bẫy bố con nó đầu hàng các ông, còn tôi, các ông muốn mổ xẻ thế nào, tuỳ các ông, tôi không biết bố con nó ở đâu để kêu gọi bố con nó về với quốc gia. Ông Tý, bà Gội, chị Tằng và nhiều người khác bị bắt cũng một mực khai như vậy, bọn tay sai chỉ giữ lại bốn người là bà nội tôi, bà Gội, ông Tý, chị Tằng còn thả bà con về. Năm ngày sau, chúng thả hết. Sau này cán bộ cải cách ruộng đất truy hỏi bà tôi vì tội bị địch bắt khai báo cơ sở cách mạng.

    Tôi không thể nào quên những ngày chiến dịch cho Điện Biên Phủ toàn thắng ở làng Quan Nhân của tôi, đó là những ngày đẹp nhất, tự hào nhất! Nhà nhà nô nức đóng góp sức người sức của cho Điện Biên Phủ! Nhưng để phòng bọn phản động bắt bớ giết chóc thân nhân những người tòng quân, tổ chức phải dùng kế ông Vũ Công về chiêu mộ họ ra Cẩm Phả min làm phu rồi bí mật đưa họ ra chiến khu an toàn. Bọn tay sai Bang Mỏ cho Ngô Bật bẩm báo với sở Cẩm. Sở Cẩm cho điều tra số phu mới thấy đúng có hai mươi lăm người gốc làng Quan Nhân thân nhân họ mới không bị trả thù.Không dừng lại đấy, bọn Bang Mỏ còn sục vào từng nhà cấm không được bán gạo nhằm chặn đứng việc tiếp tế cho chiến dịch Điện Biên Phủ của dân làng Quan Nhân. Nhưng chúng không thể chặn được lòng dân hướng về kháng chiến. Người người tấp nập cái thúng đội đầu săm săm bước đến điểm giao lương, mặt ai nấy cười vui rạng rỡ. Bọn giặc có mắt như mù. Dân làng Quan Nhân đã chuyển ra mặt trận năm tấn gạo góp sức cho Điện Biên Phủ toàn thắng!Làng Quan Nhân được tặng thưởng ba chữ:"Trung, Tín, Nghĩa."

    Sương được lệnh về làng Quan Nhân theo đường dây an toàn, nhưng do anh bất cẩn, bật mý tín hiệu sai, bị địch phát hiện đưa vào tròng. Anh bị bắt với nhiều tài liệu quan trọng. Bọn mật thám Pháp đưa anh vào căng tra tấn. Sương không chịu nổi cực hình đã khai báo toàn bộ cơ sở bí mật ở làng Quan Nhân và chỉ điểm bắt nhiều cán bộ làng Quan Nhân và ở một số làng lân cận khác. Thầy Khôi, và bố con tôi thoát hiểm, nhưng bấy giờ không thể bám trụ, buộc phải chuyển sang hoạt động ở làng khác an toàn. Bọn chúng lục soát đào nhiều hầm bí mật, trong đó có cả hầm bí mật trong địa phận đất gia đình tôi.

    Bây giờ nghĩ lại, tôi mới thấy bộ mặt thật của những người từng đứng trong hàng ngũ ta phản bội. Bọn này nguy hiểm hơn cả bọn gốc tay sai. Sương không chỉ chỉ điểm bắt bớ những người yêu nước mà chính anh đã cam tâm ra mặt phản bội. Bọn chúng thực hiện kế lấy độc trị độc, đưa Sương về cắm chốt ở đồn Quan Nhân với cương vị cai sếp. Không gia đình nào có người tham gia cách mạng tránh được tai hoạ do Sương gây ra, không một gia đình nào ủng hộ cách mạng vàng và thóc không bị xét hỏi và ngày hai lần lên bót trình diện. Chính tay Sương đã treo cổ Đích và Tập, hai cán bộ an ninh, người cùng dòng tộc đã từng cùng Sương thủ tiêu Lý Nghị, tên chỉ điểm cho Pháp tại nhà họ vì họ nhận nhiệm vụ khử Sương. Sương còn gây thêm một tội ác man rợ nữa. Tội dùng kìm sắt nung đỏ lột da thịt vợ và hai con thầy Khôi vì họ không chịu khai chỗ ở của thầy. Sương như một con thú dữ, y ra lệnh cho lính đốt nhà thầy Khôi và chính bàn tay vấy máu của Sương đã ném cả hai con họ vào đống lửa cháy ngùn ngụt, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên theo ngọn gió chướng lan toả cả bầu trời làng Quan Nhân. Sương mặt lạnh như tiền nói, dù làng Quan Nhân là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, nhưng tôi đã từ bỏ nó thì chỉ còn cách phá sạch, đốt sạch, giết sạch mới trừ được hiểm hoạ cộng sản. Bọn mặt người dạ thú ra lệnh cho Sương thực hiện tội ác trời không dung đất không tha.Làng Quan Nhân tiêu điều xơ xác như đàn gà tán loạn vì lũ quạ đen sà xuống phá phách.

    Tôi đau đớn không chỉ vì Sương phản bội cách mạng mà đau đớn hơn bởi những lời dị nghị.Tổ chức buộc phải rút tôi ra khỏi làng Quan Nhân để đưa ra căn cứ.Tôi cảm thấy sự nghiệp của mình như đang đứng trước một trận cuồng phong giữa ngày nắng.Tôi không thể tưởng tượng nổi một người như Sương lại có thể nhẫn tâm đến thế.

    Sương của tôi, ôi còn đâu những ngày khao khát mong đợi, yêu thương, còn đâu những lời hẹn ước và còn đâu...Tôi bừng tỉnh như sau một cơn ác mộng, người vã mồ hôi, lạnh toát. Tôi cố nhớ lại những gì Sương biết về tổ chức mà chưa khai báo với địch, bỗng tôi giật mình khi nhận ra điều mà bấy nay tôi đã nói với Sương về anh Đội Đình và chị Tho, về anh Cao Văn May và cai Mỵ, đặc biệt là vụ án Tổng Choảnh mà bố tôi bảo, hắn không xuất đầu lộ diện hoạt động chống phá cách mạng như Tiên Kiềng, Lý Mỏ, Trương Khắc, Ngô Bật đang nằm im theo sách hổ phục chỉ đạo xuyên suốt đường dây phản động từ tổng Mao Điền lên thẳng quan thầy.

    Hắn chưa bộc lộ chân tướng bởi còn cái vỏ bọc bên ngoài khá vững, cái vỏ bọc đó là một người của ta cài vào hàng ngũ địch. Người của ta ấy là ai, tôi hỏi bố, bố ân cần dặn khi nào bố phải đương đầu với hắn lúc ấy, bố sẽ cần con gíup sức.Con phải theo dõi mọi hành vi của hắn. Tôi lo, Sương biết đường dây này, y sẽ báo cáo quan thầy tung tin, bố tôi nằm trong tổ chức của Tổng Choảnh thì cực kỳ nguy hiểm. Tôi hỏi thầy Khôi về vấn đề này, thầy bảo con yên tâm, mọi việc đã có thầy lo, tổ chức nắm rất vững và chỉ đạo từng việc cụ thể. Thầy bảo tôi nhiệm vụ mới tổ chức giao cho con là cực kỳ nguy hiểm, thầy tin con sẽ vượt qua và giành thắng lợi, tôi chưa biết nhiệm vụ ấy là nhiệm vụ gì nhưng rất vui. Tôi yên tâm vì vụ án Tổng Choảnh tổ chức đã rõ, rất có thể tới đây, địch lợi dụng Sương tung tin xấu nhằm chia rẽ nội bộ ta, bố phải hy sinh để giữ vững cơ sở cách mạng trong tổ chức địch.(còn nữa)

  • 1 ::TRẦN CHIỂU - TÁC PHẨM
    tranchieuqn | 22 November, 2011 21:57

    MỘT TRĂM VÀ CHÍN CHÍN

     

    TIỂU THUYẾT CỦA TRẦN CHIỂU

     

    Chương 15:

     

    CHẾT CHO NGƯỜI SỐNG

     

     

     

    Cô Ngọt thôi giữ chức Bí thư Chi bộ làng Mao Trạch chuyển sang làm Chủ tịch huyện.Đã năm năm, không nhận được tin nhà sư Tân, cô cũng chẳng nhận được tin tức gì về chú Nhặt, chồng cô. Cô lao vào công việc không mấy khi về thăm bà nội tôi vì làng Quan Nhân lúc bấy giờ bị địch khống chế ngặt nghèo, cán bộ nằm vùng thường xuyên ban ngày sống dưới hầm bí mật, đêm mới lên toả về các cơ sở hoạt động, nhiều khi địch vây ráp phải nhịn đói, nhịn khát nhiều ngày.Dân thương lắm, ở đâu cũng được bà con chở che đùm bọc như người ruột thịt,đói thì cho cơm ăn, rét thì cho áo mặc, thậm chí có người đào hầm bí mật, nhà bị địch tàn phá tan hoang, bị tra khảo man rợ nhưng cam chịu chết để bảo toàn tính mạng người của Đảng!

    Bà Rãnh, người làng Quan Nhân đã nêu tấm gương sáng về lòng quả cảm. Người mẹ ấy chèo lái con đò trong gió to sóng cả đưa cán bộ từ Áng Tái về làng Quan Nhân đến giữa sông phát hiện thấy ca-nô tuần tiễu của giặc, bà đã nhanh trí cho ba cán bộ lặn xuống lườn thuyền buộc mình vào các móc đinh đã đóng trước rồi tiếp tục cho thuyền lướt sóng băng băng. Bọn giặc qua ống nhòm đã phát hiện trên thuyền có năm người, nhưng khi chúng áp mạn thì chỉ còn hai mẹ con bà. Chúng treo bà lên cột đèn tín hiệu của chiếc ca-nô tra hỏi, nhưng bà chỉ một mực khai thuyền chỉ có hai mẹ con. Không khai thác được gì, chúng đã ném xác hai mẹ con bà xuống biển.Con thuyền bị dìm giữa biển nhưng ba cán bộ của Đảng vẫn an toàn trở về làng Quan Nhân.Mẹ con người giao liên kia đã giành công đức cho ba người cộng sản kia bao la hơn biển cả, nếu họ có lãng quên thì biển cả vẫn còn đấy! Những ai đã từng một lần vượt biển, không thể không nghĩ biển là ân tình,biển nuôi sống con người, biển có mắt, mắt biển soi rõ con tim kẻ phụ biển... Ba người cộng sản được cứu sống đó là anh Sương, chồng chưa cưới của tôi, cái Nhài và anh Thẩm, người cùng họ mẹ tôi. Tôi thiển nghĩ, con người ta giữa cái sống và cái chết trong tích tắc, ai cũng biết chọn cái sống cho mình, chỉ có những người biết cái chết đem lại cho đất nước hôm nay dám xả thân mới thật vĩ đại. Họ biết đâu sau này có ai người phụ họ? Để tưởng nhớ đến tấm gương liệt nữ của bà, người làng Quan Nhân đặt tên con sông thấm máu bà là sông Cửa Rãnh. Người dân làng Quan Nhân ơn biển mặn mòi tình cá nước. Biển có mắt. Biển soi rõ tâm can kẻ phản bội biển.Và tôi thiển nghĩ, ai phản bội lại biển kẻ ấy sẽ bị biển dìm chết như đất trả thù vậy!

     *

    Cô Ngọt về làng Quan Nhân dự cuộc họp Huyện uỷ trong một hầm bí mật giữa một lùm tre gai dày đặc. Cuộc họp tan thì tên Cánh liên lạc của cô Ngọt lọt vào tay giặc, y đã phản bội chỉ điểm bắt ba người cộng sản. Chúng bao vây gọi họ ra hàng, nhưng thà chết, họ xé nát tất cả tài liệu đang giữ để khỏi lọt vào tay giặc và hy sinh. Chúng bắt dân làng Quan Nhân kéo ba cán bộ của Đảng lên rồi khiêng họ lên phơi giữa sân đình Cốc. Trưa hôm sau, chúng bắt cả làng Quan Nhân lên nhận mặt. Bà nội tôi cắn môi đến tứa máu đến vuốt mắt cho cô tôi và hai người đồng chí của con gái rồi lớn tiếng: Người con gái mà bọn bay giết hại chính là con gái ta, Chủ tich Huyện Vũ Thị Ngọt, còn người này, bà chỉ vào đồng chí Ngô Văn Túc, đảng viên Bí thư Huyện ủy, con ta đó, và người nằm giữa kia, chính là Nguyễn Đắc, người  ta không có công đẻ nhưng ta đã nuôi khôn lớn để thành người cộng sản chân chính. Người tổng Mao Điền kéo đến sân đình Cốc đông nghịt. Họ đặt những vòng hoa huệ, những nén hương trầm và những đồng xu bạc bên xác họ.Cái chết huy hoàng của những người cộng sản đã đi vào tâm tưởng dân làng Quan Nhân!

    Thi hài của ba người cộng sản được đưa về chôn cất tại đồng làng Quan Nhân. Sau này, tổng Mao Điền lập nghĩa trang liệt sỹ, Đảng bộ làng Quan Nhân muốn vinh danh ba liệt sỹ đó đã đưa phần mộ họ đến nơi an nghỉ mới sáng danh, thì ôi, đau khổ biết nhường nào, ba ngôi mộ ấy không có bia ghi tên họ liệt sỹ như bao ngôi mộ liệt sỹ khác, bà nội tôi đứng giữa trời than trách nỗi oan khuất con bà mất mộ ngay trong nghĩa trang liệt sỹ. Lúc sinh thời bà nội tôi đã chống gậy lận lội lên huyện, rồi lên tỉnh kêu xin trả lại tên cho cô tôi, nhưng cho đến tận bây giờ lời thỉnh cầu vẫn rơi vào im lặng.

    *

    Làng Quan Nhân bị khủng bố trắng sau khi đội du kích gồm mười lăm người con quả cảm tấn công đồn Quan Nhân thất bại do một đảng viện cộng sản phải bội khai báo.Địch đã bủa vây chặn con đường tiến công, họ bị lọt vào vòng vây của chúng, tất cả đều hy sinh oanh liệt. Hôm sau, chúng chặt đầu họ đem bêu ở giữa chợ Cột. Bọn Lý Mỏ, Tiên Khắc thúc dân làng Quan Nhân đến xem, ai chống lại, chúng xả súng bắn chết ngay tại chỗ. Dân làng mỗi người một nén hương trầm cắm dưới cái cọc bêu đầu họ rồi cúi đầu lặng lẽ đi. Bầu trời quê tôi, quạ đen kéo về dày đặc. Chúng cất tiếng kêu quàng quạc nghe ghê hết cả người. Bà Giăng ngước nhìn lên những cái đầu bêu trên cọc. Mặt đanh lại, mắt ráo hoảnh, bà xốc tới cái cọc bêu đầu con trai bà. Tên chỉ huy đến hỏi, con mụ hả? Con Tao! Bà Giăng đáp. Hãy trả con tao cho tao. Bà nhảy lên cướp lại cái đầu con trai. Tên chỉ huy rút súng. Một tên khác chạy tới chặn lại. Bà Giăng gói đầu con trai vào lá cờ đỏ sao vàng rôi quay trở lại làng Quan Nhân, lúc ấy đúng vào giờ Ngọ.

    Chồng bà Giăng chết bệnh ngã nước lúc anh Đèn còn bế ngửa trên tay. Bà bấm bụng ở vậy nuôi con. Anh Đèn ốm quặt quẹo như cái giẻ vắt vai. Nhà nghèo, không có lấy mảnh bát lành đơm cơm cúng chồng, nhưng đối với cách mạng, bà dốc hạt thóc cuối cùng đổ vào cho đầy hũ gạo ủng hộ cách mạng. Bà Giăng có họ với bà nội tôi. Hai bà thường ngày no đói có nhau, chia đều nỗi oan khiên. Bà nội tôi bảo, bà Giăng sinh được mỗi mình anh Đèn. Anh chết cho đất nước này, đâu nó có nghĩ đến vinh quang cho Mẹ. Bố tôi không phải con bà dứt ruột đẻ ra, nhưng bà có công nuôi. Công nuôi lớn hơn công đẻ.Con nuôi cũng như con đẻ. Bà Giăng bị gạt khỏi danh sách vẻ vang ấy là vì lúc sinh thời chồng bà đi lính khố đỏ cho Tây một năm.Cán bộ chính quyền bảo chồng bà đi lính một ngày cũng là phản bội Tổ quốc.Tôi không xét thưởng danh hiệu Mẹ liệt sỹ cho một người có chồng phản bội Tổ quốc. Và, một lý do nữa, bà Giăng không được phong tặng danh hiệu vẻ vang vì con bà chưa được công nhận là du kích, đương nhiên anh không được công nhận là liệt sỹ.(còn nữa)

     

1 2 3 ... 117 118 119  Sau»