CHUYỆN TINH VIỆT MINH
Truyện ngắn của Trần Chiểu
Bà Lang Can lại thở dài bảo chiến tranh là độc ác, tại sao lại có chiến tranh hả cô, chiến tranh chỉ tội cho những lứa đôi nặng lời hẹn ước. Nếu tôi có quyền cai trị đất nước, tôi không để xảy ra chiến tranh. Cô hiểu không, chính tôi cũng mang nặng trong lòng nỗi đau đời do chiến tranh. Cô hiểu không, đời con gái thiệt thòi không sao kể cho thấu trời, thấu đất. Bà cũng đau nỗi đau ly biệt vì chiến tranh? Tôi hỏi. Đúng thế ! Bà Lang Can đáp.
Đêm ấy bà Lang Can đã kể lại câu chuyện tình bi ai của mình với tôi khi biết tôi bị người tình phản bội. Bà bảo đời người ngắn chỉ gang tay mà sao lắm nôĩ truân chuyên thế không biết. Cô Hoà này, câu chuyện tình của tôi nghe buồn cười lắm cơ. Bố tôi đặt tên cho tôi là Vược. Năm ấy tôi mười tám tuổi, không có tình yêu mà chỉ là chuyện gần gũi người ta, đâu chỉ một tiếng đồng hồ thôi, lạ vậy. Không biết mặt, không biết tên, duy nhất chỉ biết mỗi một điều người ta là Việt Minh. Kể cũng lạ thật, bấy giờ trong tâm tưởng mình lúc nào cũng nghĩ Việt Minh là tốt đẹp, là nhân ái, là cao thượng. Thế là đầu óc mụ mị đi, cứ thế đem cái trinh triết, thứ quý giá nhất của cả một đời con gái dâng hiến cho Việt Minh, không hề nghĩ đến cái sống và cái chết chưa tày gang. Đàn bà con gái, các cụ mình bảo khôn ba năm dại một giờ là thế. Cô Hoà này, nghe tôi kể nhá. Tôi đang ngủ say thì bố tôi vào giục như giục đò. Dậy. Dậy. Cởi quần áo ra. Nhanh lên, nhanh lên. Cho ông Việt Minh này ngủ với. Tây nó đang vây bắt ông ấy. Đã bảo cởi quần áo ra. Nhanh lên, nhanh lên. Chúng sắp ập vào bây giờ. Tôi khoả thân luôn. Bố tôi đẩy ông Việt Minh vào, chết đến đít rồi mà vẫn làm bộ làm tịch. Vào đi, vào đi, bố tôi giục. Không thể nấn ná được nữa, ông Việt Minh ôm lấy tôi. Trời đất ơi, tôi không thể tưởng tượng nổi trong cái thời khắc ấy, trong đầu óc tôi không hề hề đắn đo giữa cái sống với cái chết mà chỉ mỗi niềm đam mê say đắm. Thật trớ trêu, mới đây thôi, hai người còn hoàn toàn xa lạ, không hề nhận biết mặt nhau thế mà bỗng dưng quấn quý lấy nhau,hoà quyện vào nhau, sướng đến ngây ngất.Tôi giữ nguyên dây phút thiêng liêng ấy cho thật đã. Cho đến bây giờ cái cảm giác ấy vẫn không phai mờ trong tâm trí tôi. Mỗi khi nhớ lại, tôi lại bùi ngùi luyến tiếc. Tôi nói thật nhá, hồi ấy nghe Tây nó bảo Việt Minh bẩn như ma, kinh lắm, vậy mà ông Việt Minh đang trong vòng tay mình là xương là thịt thơm tho, ngọt ngào chứ có gì đáng kinh như chúng nói đâu, quân chó má nói điêu. Cha bà chúng nó. Đấy, tình yêu của tôi là thế. Cô bảo không phải là câu chuyện tình bi ai thì là cái gì hử? Một tháng sau, không thấy, hai tháng sau không thấy, ba tháng sau cũng không thấy, tôi biết mình có chửa với ông Việt Minh khỉ gió ấy rồi. Tôi vật vã khóc bắt đền bố tôi đã làm hại đời con gái ông. Bố tôi được cái ôn hoà, ông bảo đẻ thì nuôi, nuôi con Việt Minh sau này Cụ Hồ trọng thưởng đấy. Nghe ông nói buồn cười chết đi được. Ai đời chửa hoang lại bảo nuôi con Việt Minh sau này Cụ Hồ trọng thưởng. Tôi vẫn tin lời bố tôi nói thật. Làm bất cứ việc gì có ích lợi cho Việt Minh sau này đều có trọng thưởng. Bố tôi khẳng định. Tôi làm một việc vĩ đại nhất thế gian này chắc là phải được Cụ Hồ trọng thưởng thật xứng đáng. Con Gián nhà tôi ra đời trong hoàn cảnh éo le như vậy đấy. Cô đừng cười nhá, đàn bà con gái mà, khôn ba năm dại một giờ. Cô biết không, tờ mờ sáng, ông Việt Minh đem cái sung sướng ấy ra đi biệt tích từ bấy đến giờ chỉ để lại mỗi một câu nói với bố tôi được nhận ông là Cha, có thế thôi. Con Gián đã hai mươi hai tuổi đầu rồi còn ít ỏng gì cho cam. Bây giờ tôi mới thấy bộ mặt Việt Minh đểu giả, chứ không phải như Việt Minh thời bố tôi. Họ cũng lường gạt người cứu mạng chứ không phải cao thượng gì đâu cô Hoà ạ.
***
Nghe xong đầu đuôi câu chuyện tình bi ai của bà Lang Can tôi vã hết cả mồ hô hột. Ôi, đau đớn làm sao, câu nói như mũi dao ngoáy vào tim tôi. Bà Lang Can nhắc lại. Bây giờ tôi mới thấy bộ mặt Việt Minh đểu giả, lường gạt người cứu mạng chứ không phải cao thượng gì đâu. Chính câu nói chém chả vào mặt của bà Lang Can đã đánh thức cái u mê trong con người tôi dậy.Tôi không thể để cho người đời chửi rủa Việt Minh là quân đểu giả, quân lường gạt. Tôi phải đưa người Việt Minh năm xưa trả lại sự cao đẹp trong sáng cho bà Lang Can, không thể làm lu mờ giá trị đích thực của Việt Minh, mặc dầu lúc ấy tôi vẫn đang là nạn nhân của sự giả dối, đê tiện. Nếu tôi cho bà biết gia đình tôi đang bị hàm oan do những người mệnh danh Việt Minh gây ra chắc hẳn bà sẽ nhảy chồm lên nguyền rủa Việt Minh. Giá như lúc này có Vệ bên tôi, những Việt Minh nòi đối mặt với bà để nghe bà nguyền rủa Việt Minh thì thú vị biết mấy, nhưng anh ở xa, những người Việt Minh chân chính khác lại càng xa, chỉ mỗi mình tôi chịu trận. Tôi đâu có phải cái bướu để chịu thêm một đòn cân não nữa. Biết làm sao được, cái số mình nó thế, vinh quang không đến nhọc nhằn thì giơ mặt ra hứng chịu.
***
Tôi nhớ đến Vệ, tự dưng trong người thổn thức lạ lắm, giá lúc ấy Vệ tới, kệ hoét thiên hạ, tôi cứ ngấu nghiến anh cho thật đã rồi muốn ra sao thì ra.Và, một chút xót xa hờn tủi lại ào ạt đến, cái “con” trong người tôi lại trỗi dậy. Tôi đực mặt ra, đầu óc trống rỗng, không biết mình ở đâu, đang nghĩ gì, làm gì nữa như kẻ mộng du.
Cứ thế, cứ thế nỗi nhớ xoáy vào trái tim khiến tôi không thể chịu nổi. Vệ của tôi có một cái đầu, một cái đầu nóng và đôi bàn tay sạch, vậy thì sao tôi lại chịu nước đụt để mất anh được. Không. Không. Vệ là của tôi. Vệ đã hoàn toàn thuộc về tôi. Tôi có thể bán tất cả đất trời này để chuộc mỗi anh, ngoài ra tôi không cần gì hết, mọi thứ trên đời này đối với tôi chỉ là thứ phù phiếm.. Tôi nghĩ mình đã bị tước đoạt thì cơ hội đến phải giành giật lấy, không thể cam chịu như bao người đàn bà cam chịu số phận hẩm hiu.Tôi lại thử một phen huyết chiến như thuở tóc thề. Ấy là khi cái “con” trong người tôi nó ngự trị trái tim. Tôi sẽ nói thẳng với bà Lang Can, tôi đã tóm được người đàn ông mang dòng máu con gái bà, nhưng anh không phải là của bà mà anh đã là gã tù binh của tôi, phục dịch một người đàn bà đẹp nhất làng Quan Nhân, xin bà hãy lượng thứ đừng vì thế mà đau khổ. Đau khổ chẳng mang lại cho bà chút niềm vui nhỏ nào. Số phận đã an bài không thể khác. Lúc đó cái “con” trong người tôi như con thú giằng xé miếng mồi ngon trước đồng loại. Ôi con người, nhân hậu là thế mà bỗng nổi cơn thịnh nộ ngay được, ác độc ngay được chả trách người đời giáng búa rìu xuống đầu người khác cũng là điều thuộc về bản năng tội lỗi. Giờ đây, tôi không hề còn ý nghĩ từ bỏ những hành động tội lỗi như vậy nữa. Tôi thích chặn con đường anh đến với hạnh phúc
Nhưng khi nghĩ lại hành tung của mình, tôi cảm thấy nhục nhã ê chề. Qủa thật, không cái nhục nào hơn cái nhục này, cái nhục tự thân chuốc lấy. Làm sao tôi lại nhẫn tâm đến thế? Tôi vẫn nghĩ mình là người biết căm ghét sự sảo trá, sự lật lọng, biết trân trọng đạo lý và tình yêu thì sao lạị đang tâm phá hoại một tình yêu thánh thiện. Tội chiếm đoạt tình yêu từ tay một người đàn bà bất hạnh kia, quả thật là một tội ác, trời không dung đất không tha. Chiếm đoạt rồi nhưng tôi mới chính là kẻ thua cuộc. Tôi thua bởi có thể giành được phần xác chứ không bao giờ tôi giành được trái tim bởi chỉ có xuất phát từ trái tim mới đến trái tim. Tôi phải dừng lại và tẩy cái “con” trong người ra khỏi đầu óc để được sống đúng bản ngã con người.
***
Gián hồi này không săm sắn công việc như khi còn bố. Cô ăn ngủ thất thường, lại hay gắt gỏng với mẹ. Linh tính của người mẹ hiểu con mình hơn ai hết, bà Lang Can lo lắng ra mặt vì vấn đề hệ trọng đang âm ỉ bấy nay trong lòng con gái. Người quả phụ loại trừ tất tật những gì liên quan đến tình yêu của con để đi đến kết luận con gái bà đang tìm câu trả lời của mẹ về người bố ruột của mình. Gián thẳng thắn hỏi mẹ, mẹ phải nói thật, bố con là ai, hiện ông ấy sống chết thế nào? Con không thể chịu đựng hơn nữa mỗi khi nghe người ta xì xầm, con không phải là con của bố Can mà là con của ông Việt Minh và mẹ Vược. Mẹ nói đi, nói đi, có phải mẹ là Vược không, con lạy mẹ, có phải đúng con là con của ông Việt Minh và mẹ Vược không? Hai mươi hai năm con như cái tò vò nằm trong tổ nhện, mẹ hiểu không? Gián tu lên khóc. Bà Lang Can ôm con gái vào lòng tức tưởi nói, rồi mẹ sẽ nói, nhưng con thư thư cho mẹ thời gian nữa xem có tìm được tông tích bố con không đã.
***
Tôi quyết định đưa Vệ lên nhà bà Lang Can với danh nghĩa đi thăm bệnh để anh nhận mặt tên lưu manh, nhưng mục đích chính là ngầm tạo cơ hội cho anh gặp mặt người đàn bà mà anh tôn ái hơn hai mươi năm qua và núm ruột của anh. Bà Lang Can tiếp xúc với anh đúng như với một bệnh nhân, nhưng sau khi cắt cho anh năm chén thuốc, bà nói với tôi, cái nhà ông này chẳng bệnh tật gì sất, ông ta chỉ giả vờ thăm bệnh để nhằm mục đích khác. Người quả phụ quả thật tinh ý. Đúng như các cụ ta nói, người khôn con ruồi bay qua biết con đực con cái, không lọt mắt họ được, nhưng tuyệt nhiên không để lại ấn tượng gì.
Tôi không thể không nói với anh về duyên phận tôi bởi tôi đã đặt mình lên bàn cân để tự so sánh với người đàn bà mà anh tôn ái đã hai mươi hai năm. Hai mươi hai năm ấy, mặc dầu được sống trong một gia đình êm thuận. Chồng bà là một người danh tiếng, giàu có, nhưng trong thâm tâm bà vẫn có những phút xao lòng nghĩ đến người Việt Minh năm ấy bởi anh để lại trong trái tim bà giọt máu của mình, giọt máu ấy đang trăn trở tìm về nguồn cội. Hai mươi hai năm bà đợi chờ ngày gặp mặt để được thổ lộ nỗi niềm với người mình mong nhớ. Tôi không thể ích kỷ chiếm đoạt tình yêu của người đàn bà trong suốt hai mươi hai năm hy sinh như mẹ tôi đã sống cho tình yêu.Tôi thua bà về mọi phương diện.Tôi tự hào xả thân vào cái chết để diệt bọn ác ôn nhưng không thể so sánh với bà lấy thân mình cứu người Việt Minh trong lúc cái sống ngàn cân treo sợi tóc.
Vệ là một người trọng tín nghĩa. Hai con người nhân ái phải được sum vầy làm lá chắn chở che mái tóc xanh khi đông về gió chướng. Tôi nặng lòng mong bố Phúc hảo hán của tôi bao nhiêu thì Gián cũng đang nóng lòng chờ tin người bố ruột bấy nhiêu. Tôi tự cho mình nhân danh công lý, không thể chà đạp lên công lý tước đoạt tình yêu của hai con người xứng đáng ghi danh vào bia đá.
Vệ nói với tôi, anh mãi mãi mang trong mình nỗi dằn vặt để em phải đau lòng trước cảnh nhà tan cửa nát. Duyên phận chúng ta gặp nhau để cho nhau thêm đắng cay nhiều hơn hạnh phúc. Anh cầu chúc em hạnh phúc.Tôi nắm tay anh rầu rầu bảo, dẫu trời long đất nở, trái tim em vẫn có một chỗ giành cho anh. Anh về với chị ấy thế là phải đạo trời, đạo người. Em chỉ xin anh một điều, một điều thôi, anh bằng lòng nhé, cấm không được chối từ nghe không tên tù binh của em. Em cần biết mùi anh, anh cũng cần biết mùi em. Chúng ta không thể thiếu cái mùi của nhau phải không anh? Chỉ một lần thôi, một lần thôi. Một giờ được giải phóng bằng cả một đời tù tội. Anh nghe em nói gì không? Như vậy là anh đã mang lại hạnh phúc lớn cho em đấy, anh biết không? Vệ ôm tôi vào lòng. Anh đặt lên môi tôi hôn nụ hôn nồng nàn. Tôi cảm nhận nụ hôn ấy mãnh liệt. Hôm ấy tôi mang trên người bộ cánh mới màu nâu tươi do ông phó may người làng Quan Nhân may, lộ cái eo nuột nà với bộ ngực căng tròn sức lực, thật tuyệt vời chỉ dành để cho anh…
***
Vệ đã tuột khỏi vòng tay tôi về với người đàn bà anh tôn thờ từ hai mươi hai năm trước. Họ xây tổ ấm trong khuôn viên xanh, có cửa sổ nhìn ra phía Đông đón gió mặt trời. Và, từ trong phòng khách có thể nhìn thấy con mương xanh xanh chảy qua cánh đồng lúa mượt mà. Tôi thật lòng mừng cho họ, nhưng không phải không có lúc nhen lên nỗi tủi hờn vì duyên phận mình bạc mệnh. Làng Quan Nhân không còn ngườì đàn ông nào ra hồn tỏ ra thân thiện với tôi. Bọn người sống bằng nghề đăng đọn đầu "b" chấm gio bếp, một giuộc dê cụ. Bọn đàn bà nông nhàn sắm cái mủng buộc vào cọc chèo lái để họ lôi đi, nhiều chị bụng chửa vượt mặt phải thốt lên: chém cha cái kiếp lấy chồng chung / kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng. Xét cho cùng, thì họ vẫn đũa có đôi còn tôi chẳng ma nào ngó đến, mặc dầu tôi không đến nỗi xấu xí cho lắm.
***
Tôi lên thăm vợ chồng Vệ. Họ mở tiệc chiêu đãi chúng tôi như những thượng khách. Ngày vu quy của họ, quan khách có hai họ, họ nội gồm cháu Gián, con gái Vệ và Vược, họ ngoại có hai mẹ con tôi… tổng cộng vừa tròn một mâm.Vược có mái tóc đen dài chấm gót rất dễ thương với dáng người đậm, nước da trắng hồng, cười rõ tươi.Tôi nhận ra một điều rất đáng trân trọng. Đó là tất cả đồ đạc trong nhà đều vẫn giữ nguyên như lúc sinh thời thầy Lang Can. Bức ảnh vợ chồng thầy Lang Can chụp chung lúc mới đạ vào nhau trương ở nơi sang trọng nhất trong phòng khách. Bộ kỷ và cái tủ chè vẫn nguyên chỗ cũ. Căn phòng vợ chồng Vệ hiện tại không thay đổi bất cứ thứ gì. Lá chiếu trải giường, đôi gối và cái mùng tơ tằm, thậm chí cả hai đôi guốc mộc vẫn ở đúng vị trí của nó. Vệ bảo hình bóng ông Lang Can vẫn hiện hữu trong ngôi nhà ông đã thấm mồ hôi những tháng năm gian khó, mình không thể làm sai lệch.
***
Nắng mới chan hoà.
Tôi ngồi lại với Vệ trong phòng khách vào đầu buổi chiều anh nghỉ việc. Anh cho biết, sống trong cảnh sum vầy như thế này, nhưng thật lòng anh không thể không nghĩ ngợi, nghĩ ngợi ở chỗ thụ hưởng của nả không phải chính bàn tay mình tạo nên. Giá như chỉ ở túp lều mồ hôi nước mắt mình đổ ra thì chẳng phải nghĩ ngợi gì, anh lại thèm.Thèm cái gì cơ?Tôi cắt ngang lời anh. Em biết đấy, đối với anh của nả không là gì hết, mà quý nhất là cái tình cái nghĩa. Anh có con Gián. Tôi nói. Đúng!. Con Gián nó là cái cầu nối hai bờ sông, là chỗ dự tinh thần cho anh và Vược trụ lại. Vược là một người đàn bà biết tu nhân tích đức. Ngay sau khi ra khỏi nhà cô ấy, trước lúc mới rạng ngày, không còn bóng giặc, anh ao ước ngày trở lại. Nhưng đúng là duyên phận, anh đã mất Vược hai thập kỷ, bây giờ ân nghĩa phải đáp đền, phải không em. Em lượng thứ cho anh. Tôi nắm bàn tay anh.
Vược đem về mười hai trái cam Bố Hạ bảo, hôm nay là ngày Cam Lai cả nhà mình thưởng thức, cam Bố Hạ ngon lắm. Gián đâu, mời bà vào xơi cam. Vược bổ cam. Con dao sắc trong bàn tay, cô tách ra những múi cam mọng nước, bất giác tôi nghĩ đến con dao của bà nội tôi bổ cau mời khách lại nao lòng. Gián bưng đĩa cam lên mời mẹ tôi, má em dậy đỏ, không biết có phải em đang nghĩ nghĩ điều hệ trọng đối với em hay không. Con gái là thế, cứ nghĩ đến chuyện yêu đương là mặt cứ đỏ au lên, khổ vậy, chưa bị khảo đã xưng tuốt tuồn tuột. Gián chạy ào ra khỏi cửa, tay cầm quả cam to nhất.
Vệ vui vẻ bảo, một ngày không xa nữa, bố Phúc hảo hán về, gia đình ta cũng lại sum vầy như cái tổ ấm này phải không Hoà? Mẹ tôi lại tứa nước mắt.Tôi nói. Em cũng mong như thế, nhưng cuộc chiến này đầy cam go, không biết nó kết thúc vào lúc nào, ước mơ chỉ là ước mơ thôi, còn sự thật mãi tận đẩu tận đâu ấy. Nuốt múi cam ngọt mà trong tận sâu thẳm lòng mình, tôi cảm thấy một chút đăng đắng nghẹn lại nơi cuống họng. Vãn chiều, mẹ con tôi chia tay vợ chồng Vệ. Anh nắm tay tôi dặn dò, em còn khổ nhiều, nhớ phải ráng lên!